Mưa Ơi ................ Thôi Rơi !!!

«Nếu ngày mai có người yêu em thật lòng nhiều hơn anh,

Anh xin là người ra đi để em được hạnh phúc!»

Trong những giấc mơ của mình, anh luôn thấy em bên anh nô đùa.
Trong những giấc mơ của mình, anh luôn thấy em cười. Anh ôm em vào lòng, thật chặt, để em không bao giờ xa anh.
Trong những giấc mơ của mình, anh luôn thấy nắng ấm và cầu vồng bên anh.......n hư chính em

Nhưng...

Trong giấc mơ của em, em nói rằng em thấy anh đang khóc.
Trong giấc mơ của em, em chỉ thấy bóng đêm đen mịt mờ.
Trong giấc mơ của em, em thấy anh thật gần nhưng em chẳng thể nào đến bên để đón anh vào lòng như em muốn...

Ngay từ những ngày đầu quen nhau, anh đã biết mình không nên yêu nhau. Nhưng rồi… ta đã yêu.

Ngay từ những ngày mới yêu, anh đã cảm nhận được rằng mình không thể xa nhau, dù chặng đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Nhưng rồi thì sao?.. Ta vẫn cứ xa nhau.

Nếu không có em, anh sẽ không biết sống ra sao nữa. Nhưng… bao ngày qua, dù không bình yên thì ta vẫn tồn tại được, phải không em?

Ngày không anh, với em chỉ là những ngày buồn u ám.
Ngày không em, trong anh chỉ là những trống vắng!

«Mình dừng lại ở đây nhé!»


Không ai dám nói lời chia xa. Nhưng ai cũng hiểu dừng lại sẽ tốt hơn hết. Sẽ chỉ đau một chút thôi, rồi mọi chuyện lại bình thường.

Anh sẽ không sao, anh chịu đựng được tất cả chỉ cần thấy em hạnh phúc!

— ......
Dừng lại, như thế sẽ tốt cho em hơn. Em có một tương lai tươi sáng và bình yên. Yêu anh, anh sợ sẽ chỉ làm cho em đau khổ.

— .......
Anh luôn muốn nơi cuối con đường sẽ có em đứng đợi. Anh muốn chia sẻ cùng em những vui buồn.
— …
— .......... ...


«Mình xa nhau em nhé!»… Dù anh rất đau, trái tim anh đau lắm.
«Mình xa nhau...!»… có thể là mãi mãi đó, em biết không em?
«Mình xa nhau, em nhé!»… Như thế bàn tay anh sẽ không còn có bàn tay em nắm giữ.
«Mình xa nhau, em nhé!»… và nơi cuối con đường, có thể có ai đó đứng chờ em nhưng sẽ không phải là anh.

«Mình xa nhau, em nhé!»… Không còn ai nhắc nhở anh phải chăm sóc bản thân mình nữa. Nhưng không sao, anh sẽ tự nhắc anh được mà!

Em nói sẽ không bao giờ yêu ai nữa, để trong trái tim em hình ảnh anh sẽ luôn được giữ nguyên vẹn. Em tin rằng nếu mình có duyên thì dù xa nhau một năm, năm năm hay mười năm cuối cùng mình vẫn sẽ thuộc về nhau.

Lời em nói, anh biết sẽ không bao giờ thay đổi dù đó là do hoàn cảnh hay do người nào đó (kể cả là anh). Nhưng anh thực sự rất đau lòng khi em nói như vậy. Có phải anh đã sai ngay từ đầu không, sai khi yêu em, chấp nhận tình yêu của em để rồi luôn luôn làm người mình yêu đau khổ. Chờ đợi anh làm gì khi chính anh cũng không biết làm sao để bên em mà gây cho mọi người ít tổn thương nhất? Chờ anh làm gì, quanh em còn nhiều người tốt hơn anh, họ biết cách yêu thương em, biết chăm sóc em và hơn nữa… họ sẽ không bao giờ làm em đau lòng như anh đã làm với em.

«Mình xa nhau mãi mãi, em nhé!»… Hy vọng con đường em sẽ tươi sáng và có nắng ấm. Nếu bất chợt có những cơn mưa trái mùa thì đừng vì thế mà buồn nhé!

Ngày hôm qua, em và những kỷ niệm luôn là món quà quí nhất mà cuộc sống đã dành cho anh!
Bình yên, emnhé!


Thứ 2, ngày 28 - 06 - 2010

Lượt xem (734)

 
 
Viết bình luận

 
Bình luận gần đây
Chưa có bình luận nào gần đây.
Chuyên mục Xem tất cả >>

Blog (14)

Tag
Không có tag nào.