Sống là để tận hưởng

 

tận thế!

Anh cũng chỉ là 1 thằng đàn ông tầm thường, hiểu ở đây chỉ là bề nổi, còn chìm thì bao nhiêu mà anh hiểu được. Em chả yêu anh nên anh không cần so sánh em với người yêu trước, càng nói em lại càng thấy anh tầm thường hơn. Vậy thà anh đừng nói thì em vẫn cứ giữ những suy nghĩ tốt đẹp về anh. Em ích kỷ, bản chất là thế! Nếu anh yêu thì anh chấp nhận, không thì thôi đừng làm mích lòng nhau. E vẫn quan tâm anh vì em thấy có lỗi nhưng giờ thì hết rồi, vì e đã thấy rõ anh quá tầm thường, đến mức tội nghiệp. Từ đây, e sẽ nhìn anh tệ hơn 1 chút nữa rồi, sau 3 năm, anh càng ngày càng khác hẳn...có thể e cũng thay đổi nhưng bản chất e vẫn là e, chả có ai tác động đến để e thay đổi được. Anh cố lên nhé, đừng để sau này ngay tới cả nhìn mặt anh em cũng k muốn. Tới đây thôi, mình chẳng đi xa hơn được đâu, vì anh tầm thường....!

Thứ 6, ngày 21 - 12 - 2012

Lượt xem (138)

 
 
gia đình

Ba ơi, qua giờ con cảm thấy khó chịu lắm, con biết người ta sinh ra thì sẽ đến lúc trở về với cát bụi, quy luật bất thành văn nhưng vẫn rất khó chịu.

Hôm qua con gọi ba, ba không hề nói gì hết, chỉ đến khi nghe mẹ nói con mới giật mình hoảng hốt. Vì với con, ba luôn khỏe mạnh, con luôn tự hào rằng mỗi ngày ba đều đi tập thể dục nên có khi còn khỏe hơn cả con. Nhưng con quên mất rằng mỗi năm con càng lớn thì ba lại càng già đi...

Nghe mẹ nói mà giọng con lạc hẳn, đầu tiên là lo lắng, sau đó là tức giận vì ba không nói, sau nữa lại tự trách bản thân mình vô tâm. Thật sự con thấy mình chả ra sao cả, gọi cho ba vừa nói vừa khóc vì lo, vì tức, vì thương...

Ba à, con là con gái đầu, con vẫn luôn ước con là con trai để có thể gánh bớt nỗi lo cho ba, nhưng đáng tiếc là không được. Sức con như thế nào con sẽ cố để có thể làm tốt mọi việc, vừa cho bản thân con, vừa cho gia đình.

Bây giờ con cảm thấy may mắn vì mình đã luôn quyết định và cương quyết về nhà, vì chỉ có như thế con mới thấy hạnh phúc được! Ba cố gắng thêm một thời gian nữa, con cũng sẽ về, học hỏi rồi thay ba. Con tin con làm được, vì con là con của ba...Love you so much, more than what I can say...

Thứ 5, ngày 22 - 11 - 2012

Lượt xem (175)

 
 
Thứ 6, ngày 05 - 10 - 2012

Cách đây 4 năm, buổi sáng này tôi cùng mẹ lên xe taxi ra bến xe để đưa tôi đến Đà Nẵng, một thành phố mới mà tôi phải sống và học trong 4 năm. Chưa bao giờ tôi quên được khoảnh khắc ấy, nước mắt đã tràn mi nhưng vẫn cố kiềm chế không chảy xuống, chỉ vì một hình ảnh. Bố tôi chở theo sau một vali to, nhìn mẹ con tôi và nói "đi đi, ba chạy theo sau". Tới lúc ấy bất chợt mới thấy rằng thì ra tóc bố bạc nhiều như thế...

4 năm trôi qua ở một thành phố không phải quê nhà, tôi học được nhiều điều, học được cách trưởng thành từ những mất mát và học được cách yêu thương gia đình nhiều hơn. 4 năm không dài không ngắn, có những dự định, những ước mơ, những kế hoạch, nhưng tôi vẫn chưa làm được gì nhiều cho cuộc đời mình. Ký ức như một thước phim được tua ngược lại trước mắt, tôi đã có bạn bè, có tình yêu, có niềm vui và nỗi buồn... có những gì để có thể gọi tên là "cuộc đời sinh viên". Có những lúc cảm thấy cô đơn, chán chường, "tự kỷ" nhưng đó là những kỷ niệm buộc tôi phải nhớ, nhớ rằng mình đã   "già" đi như thế nào.

 

Chiều nay mắt nhắm mắt mở nhận được tin bố của một người anh thân thiết vừa qua đời, chỉ biết buột miệng hai tiếng "trời ơi". Anh về buổi trưa, chiều bố anh đã đi, cầu mong bố con anh có thể nhìn nhau trong giờ phút cuối cùng.

Khi con người ta mất mát, họ sẽ trưởng thành nhiều hơn vì đó là cách để có thể tiếp tục trong cuộc sống...

Thứ 6, ngày 05 - 10 - 2012

Lượt xem (277)

 
 
2 months

Đã hơn một tháng trôi qua, cuộc sống vẫn cứ tiếp tục bình lặng như xưa.
Có hay không có đều là như vậy, chỉ khác là trái tim và tinh thần đều chịu tổn thương quá nhiều mà thôi. Ai đó đã từng nói, nếu Ma Kết than thở vì họ không chịu nổi nỗi đau thì hãy nhân nỗi đau mà họ kể cho bạn lên gấp trăm lần.
Em là một Ma Kết, cứ phải là Ma Kết thì phải sống cam chịu với nỗi đau giấu kín trong tim hay sao? Nhưng mà đành chấp nhận vậy thôi, vì em quen rồi. Thằng bạn thân nhất khoe người yêu nó hay nhõng nhẽo bằng cách khóc nhè, rồi lại quay sang em mà nói rằng em quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức tội nghiệp. Em có muốn thế đâu, em muốn khóc lóc ỉ ôi trước mặt người khác, muốn yếu đuối lắm chứ...nhưng không thể, vì bản thân em là Ma Kết!
Ma Kết cũng phũ phàng lắm, đã quyết định thì sẽ dứt khoát, đã dứt khoát thì không bao giờ hối hận, không ai oán... em cũng thế, chỉ có điều hiện giờ em chưa biết dứt khoát bằng cách nào để hợp tình hợp lý, để em không phải đắn đo rằng mình có "ác" quá hay không. Dù gì cũng chỉ là thời gian mà thôi, 2 tháng, 3 tháng nữa tất cả sẽ chấm dứt, và em sẽ bước trên một con đường mới- không bao giờ có anh.
Đôi khi em biết rằng em hơi quá đáng, nhưng đành phải chấp nhận sự quá đáng của em vì em là ma Kết- toan tính,kỹ càng...và không thể chấp nhận được sự trơ trẽn của anh! Từ đây, trên khuôn mặt em lại là một lớp mặt nạ mới, dày hơn, ít cảm xúc hơn, ít người hiểu hơn...
Đời không phải là sân khấu nên không cần phải diễn, nhưng nếu em không diễn với đời thì người khác cũng sẽ diễn với em, âu cũng là quy luật của cuộc sống rồi. Có lẽ đây sẽ là note cuối về anh, tạm biệt yêu thương một thời...

Chủ nhật, ngày 23 - 09 - 2012

Lượt xem (260)

 
 
jealous!

Anh biết không? Em không bao giờ nhắc đến anh ấy trước mặt anh, vì em sợ anh sẽ tổn thương. Mặc dù vết thương em gây ra cho anh đã sâu vô cùng tận rồi.

Giờ này, ngồi viết những dòng nhật ký, em đang tự hỏi bản thân mình rằng em đã chọn đúng con đường em đi chưa? Lý trí mách bảo rằng đúng, nhưng con tim em chưa hài lòng với đáp án đó.

Giả sử, giả sử thôi nhé!

Em chấp nhận anh thì em sẽ là người con gái hạnh phúc nhất! Vì anh quá yêu em, anh sẽ vì em làm mọi thứ mà em yêu cầu.

Yêu anh, em sẽ không bao giờ biết cảm giác ghen là gì, vì anh quá hiểu em, vì anh sẽ không bao giờ để em được ghen.

Yêu anh, em sẽ có được tất cả những gì em muốn.

Yêu anh, em sẽ không lo sợ anh phản bội

Yêu anh, em sẽ...

Nhưng, em không thể yêu anh.Em không biết tình cảm em dành cho anh là gì? Lúc này đây, anh cũng đang hỏi em rằng tình cảm em dành cho anh là thế nào, nhưng sao em có thể trả lời đc. Em không yêu anh, nhưng em không thể nào lảng tránh anh được.

Em biết em tồi lắm, nhưng anh là ngoại lệ của tất cả ngoại lệ. Với những người mà em không có tc, em sẽ lạnh lùng để họ không chịu nhiều tổn thương. Nhưng sao với anh, em không thể thế!

Em quen bạn của anh, mặc dù anh ấy là người đến sau. Còn gì xấu xa hơn thế chứ? Bản thân em lúc nào cũng dằn vặt bởi những suy nghĩ rằng mình ích kỷ, khốn nạn, tồi tệ...Nhưng em vẫn chấp nhận cái xấu xa đó!
Tới giờ phút này em vẫn day dứt về anh, về buổi hẹn hôm trước của em và anh. Em cảm thấy tội lỗi với cảm giác lén lút người yêu, với những lo lắng mà anh ấy dành cho em khi em về trễ, khi anh ấy nghĩ rằng giữa em và anh có xung đột. Và xấu hổ vô cùng khi ở bên anh mà không đi thẳng vào vấn đề rằng chúng ta không nên thế này nữa. Nhưng em chợt nhận ra điều khác biệt rằng, bên anh em có thể tươi cười vui vẻ nhưng em không thể không chú ý đến thời gian, em không muốn kéo dài thời gian bên anh. Còn với người em yêu, thì khác. Em biết không thể lấy thời gian làm điểm so sánh nhưng ít nhất cũng có điều khác biệt giữa anh và anh ấy. Cứ xem như đó là lời ngụy biện về sự lựa chọn của em đi anh, đừng làm cho em mãi đau đớn như vậy, đừng nói những lời làm em cảm thấy rằng em khốn nạn lắm. Và đừng gọi điện cho em những lúc anh say nữa. Em sợ...

Giờ này, em vẫn đang suy nghĩ về anh, về em và anh...

Thứ 2, ngày 11 - 06 - 2012

Lượt xem (656)

 
 
 
Bình luận gần đây
Chưa có bình luận nào gần đây.
Chuyên mục Xem tất cả >>

Nhật ký (222)

Tag
  vui   Mưa   happy   birthday   fun   halloween   ...   hjx   bí mật   off   snow   past   dad   who?   cold   ????????   future   vui quá đi   cafe một mình   fam   qn   cry!!!   wed   help   snail   !!!!!!   exam   mamy   RCV   parents   ngày mai!!!!!!!1   r!   nếu...!!!!!!!   why?   meeting!   bất chợt!   wish!   tell me why!   nothing!   ôi cái cuộc đời!   done!   rãnh rỗi sinh nông nỗi!   T or F?   4years