2011 HileyS2
tuyệt vời
hileysuper.cyworld.vn |
Khách thăm: 1/47103
~CHAP 9~
~HyukJae's house... 7.00 a.m~
- HyukJae ơi! Dậy nào con! _ Mẹ Chul í ới gọi cậu phía bên ngoài.
Trong phòng, anh và cậu đang lật đật thay đồ đi học. Cậu từ trong toalet bước ra với bộ đồng phục chỉnh tề của trường.
Anh ngồi trên giường hướng mắt về cậu đang bước ra. Anh mỉm cười nhìn cậu rồi bước lại gần. Anh quàng tay qua eo ôm chặt cậu lại. Cậu hơi bất ngờ vì hành động của anh.
_ Sao... sao thế? _ Cậu rụt rè nói.
Anh cười, vuốt nhẹ mái tóc vàng óng của cậu. Anh hôn nhẹ lên đôi môi đỏ chót kia.
_ ....! Nụ hôn buổi sáng dành cho em đó! Hyukie!
Cậu đỏ mặt, lấy tay che miệng lại. Cậu rút đầu vào lòng anh và đánh nhẹ anh một cái.
_ Haenie... kì qá!
Anh phì cười nhéo má cậu.
_ Đánh yêu qá, Hyukie của anh à!
Cậu ngượng và đánh anh cái nữa.
_ Ai là Hyukie của... Haenie.. chứ??? HỨ!
Anh cốc yêu vào đầu cậu một cái.
_ Thì Hyukie chứ ai. Hyukie là của anh. Từ nay gọi Haenie là anh nghe chưa?
Cậu lắc đầu.
_ Không nghe đâu! Không thèm nghe luôn!
_ Nghe không? _ Anh nhéo má cậu.
_ KHÔNG! _ Cậu chu mỏ lên hết cỡ.
_ Àhhhh!!!! Được rồi! _ Anh cười gian với cậu.
Cậu vẫn lì lợm chu mỏ lên và bảo không nghe.
Anh nhéo chặt má cậu và...
Bất ngờ anh hôn chụt vào đôi môi đang chu lên đó. Cậu mở to hai mắt ra nhìn anh và mặt thì đỏ như trái cà chua chín. Anh chợt phì cười vì cái khuôn mặt đánh yêu xen lẫn vẻ mắc cười của cậu đang chần dần một đống trước mặt anh.
Anh nhẹ nhàng kéo cậu lại thật gần và hôn cậu lần nữa. Một nụ hôn tuyệt vời nhất mà trước giờ cậu chưa bao giờ được thử qua. Đối với anh cũng vậy. Cảm giác hôn Jessica chưa bao giờ thấy nhẹ nhàng như hôn cậu.
Cậu không xinh đẹp, không đầy đủ như Jessica, cậu chỉ là một cậu bé còm nhom và nhỏ người nhưng cậu có đủ mọi thứ để giết chết chính bản thân anh. Mái tóc vàng óng, làn da trắng như sứ, đôi môi đỏ mọng, cặp mắt một mí to tròn và thân hình nhỏ nhắn đủ khiến anh phải điên lên mỗi khi nhìn cậu. Chỉ cần một cái chớp mắt nhẹ hoặc một hành động chu mỏ đáng yêu của cậu, bản thân anh có thể bị mê hoặc bởi cậu bất cứ lúc nào. Bên cạnh cậu, cảm giác của anh như là việc mình làm rất lớn và một ai đó rất cần anh bảo vệ khỏi mọi thứ xấu tác động đến bản thân cậu.
Cái cảm giác ấy của anh thật nhẹ nhàng và hạnh phúc bao nhiêu...
Anh ôm lấy eo cậu và kéo sát người cậu lại gần mình.
Anh nhẹ nhàng mút lấy đôi môi của cậu như không muốn dứt ra. Anh luồn lưỡi vào trong khoang miệng và quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn đang trốn tránh anh. Mùi sữa dâu ngọt ngào của cậu đang truyền sang anh một cách nhanh chóng. Anh thật sự rất thích cái cảm giác đó.
Thấy anh đang ngấu nghiến lấy đôi môi cậu. Cậu cũng từ từ đáp trả lại anh. Cái cảm giác ngột ngạp khó thở lại đến. Anh biết cậu cần chút không khí nên anh nhẹ nhàng buông ra cách mặt cậu chỉ vài centimet nhỏ. Cậu thở gấp cần không khí.
Anh đẩy nhẹ cậu vào sát góc tường. Cậu lúng túng cứ sợ anh sẽ làm chuyện gì với mình nữa. Anh ép sát vào mặt cậu, tay anh đánh ngay mông cậu một cái. Cậu la toáng lên.
_ Ah!!! ĐAU!
Mặt cậu nhăn nhó vẻ đau đớn với cái cảm giác đau tự nhiên ùa đến. Anh lấy tay xoa nhẹ ngay chỗ đánh của cậu.
_ A! Anh xin lỗi. Hyukie có sao không? Đau lắm hả? Sao tự nhiên đau vậy nè?
Cậu đỏ mặt vì hành động của anh nhưng rồi cũng rút đầu vào vai anh đau đớn.
_ Tối... tối qua.... Haenie... làm... Hyukie... mấy lần luôn. Hyukie... đau lắm... có biết không hả???
Cậu thút thít trên vai anh với cái cảm giác đau kinh khủng ở dưới hạ bộ của mình.
Anh sựt nhớ ra là tối hôm qua anh đúng là có làm với cậu mấy lần chứ không phải là một.
Anh đỏ mặt. Tay anh kéo mặt cậu lên đối diện với anh. Anh từ từ luồn tay xuống quần cậu. Anh mở khóa quần cậu ra, từ từ kéo hàng sectia xuống và...
_ Áhhhhh~~~ ! _ Cậu la lên.
Cậu đã đau rồi nay lại càng đau thêm với hành động của anh.
Anh lấy tay mình nắm lấy HyukJae nhỏ. Anh nhấn nhẹ vào đĩnh khiến cậu đau đớn thêm.
Cậu nắm chặt hai bắp tay chắc nịch của anh mà khóc. Anh mĩm cười nhìn cậu.
_ Đừng.... mà... Haenie...! Đau lắm....~~~~ Haenie...~~~ _ Cậu thốt lên.
Anh cúi xuống hôn lấy đôi môi của cậu lần nữa. Anh ngấu nghiến đôi môi cậu một cách điên cuồng. Tay anh thì nắn bóp HyukJae nhỏ một cách nhẹ nhàng. Cơn đau của cậu cũng lắng xuống từ từ và thay vào đó là khoái cảm đang dân lên của cậu với bàn tay tinh nghịch của anh.
Anh vuốt nhẹ Hyuk nhỏ một cái khiến cậu cương cứng và rên lên trong nụ hôn của cả hai.
_ Ưrghhhh....~~~... Haenie....~~~
Anh cười mĩm.
_ Hyukie bớt đau chưa?!
Cậu lấy hai tay kéo đầu anh lại và như muốn kéo nụ hôn lại thật chặt hơn nữa. Chân cậu co lên kẹp sát vào hai mép hông của anh.
_ Ưm.... hr.... Bớt... rồi...!!!... hr... Haenie...~
_ .... Hửm???....
_ Hyukie..... Hyukie... s..sắp... ra... rồi!!!
Anh hôn cậu thật mạnh hơn nữa.
_ Ra... đi.... Hyukie...hr...!
Rồi tay anh vuốt nhẹ Hyuk nhỏ một cái khiến nó rung lên và...
_ Ưrghhhhhhh....
"...." _ Cậu bắn ra đầy tay của anh.
Chul phu nhân bên ngoài nghe tiếng la lớn của cậu liền mở cửa phòng chạy vào.
_ Ơ! _ Đập trước mắt đối diện Chul tỷ là một hình ảnh... thật ba.. chấm.
Anh ép sát cậu vào tường, cậu ôm chặt lấy cổ anh và cả hai hôn nhau không ngừng. Bàn tay của anh đang vuốt ve Hyuk nhỏ một cách điệu nghệ. Chul tỷ như chết sững ra trước hai người.
_... hr.... hr... Hae...nie~~ _ Cậu thở hổn hển.
Anh dứt nhẹ môi cậu ra, vuốt ve mặt cậu. Anh thổi nhỏ.
_ Em tuyệt vời lắm Hyukie!
Cậu đánh yêu anh một cái.
_ Haenie làm Hyukie tối qua chưa đủ sao mà hôm nay còn như vậy?
_ Chưa đủ! _ Anh tít hai mắt lại cười _ Tối nay anh bắt em thưởng cho anh đó.
Cậu lắc đầu.
_ Không thưởng.
Anh cãi lại.
_ Thưởng.
_ Không thưởng.
_ Thưởng.
_ Không thưởng.
_ Thưởng.
_ Không thu... Áhhhhh~ _ Cậu la lên.
Chưa kịp dứt câu. Anh lại nhấn nhẹ lên đĩnh Hyuk nhỏ một cái. Cậu đẩy an ra.
_ Haenie kì qá...~
Anh bụm miệng lại cười khúc khích. Cậu đỏ mặt, lật đật kéo sectia quần lên và chỉnh lại trang phục cẩn thận. Cậu ngó mắt ra phía cửa phòng thì chợt giật mình. Anh cũng nhìn và giật mình theo cậu.
_ M.... mẹ.....!!!???? _ Cậu lắp bắp.
_ Ki.... Kim... phu... nhân?????? _ Anh chớp mắt lia lịa.
Anh và cậu đứng lúng túng vô cùng. 3 cặp mắt nhìn nhau và ngơ ra.....
_ ......
_ .....
_ .......
_ Hai.... đứa..... vừa.... _ Chul phu nhân thốt lên từng chữ một.
Cậu xua tay lia lịa.
_ Ahhh! Mẹ... chỉ là.... ưm... mẹ... không như mẹ nghĩ đâu... chỉ là...
"BỘP" _ Chul tỷ đập tay vào nhau một cái thật mạnh rồi gật đầu _ Cái camera có tác dụng thật!
_ ....... CÁI GÌ????????? _ Anh và cậu há hốc mồm ra trước câu nói của mẹ Chul.
Cậu lại gần mẹ, hai mắt cậu mở to ra hết cỡ và hét toáng lên.
_ MẸ THỰC SỰ ĐÃ ĐẶT CAMERA TRÊN ĐẦU GIƯỜNG CON SAO?
Chul phu nhân gật đầu.
_ Ồ! Con biết điều đó trước rồi à?
Cậu chau cả mày lại khiến chúng sắp dính vào nhau.
_ Tối... tối qa... Haenie bảo con là.. có camera ở trên đầu giường. Nhưng con không tin. Con... cứ tưởng là anh ấy đùa với con để rồi..... Ưm.... Con không ngờ lại là thật á?!. Mẹ... Mẹ có thấy những gì xảy ra không thế?????
_ Ưm... Có! _ Chul phu nhân nhún vai một cái _ Thấy hết đấy. Cái camera ấy có nối màn hình trong xe của ba con đó. Đêm qua ba và mẹ đã cho xe chạy suốt đêm để thức trắng trông hai đứa... biết cậu Hae không thích con. Cứ ngỡ là cậu Hae sẽ làm gì... Nhưng mà... Không ngờ... 2 đứa cư như phim ấy!
Cậu và anh đỏ hết cả mặt nhìn mẹ Chul. Mẹ Chul đi lại gần anh, đánh vào vai anh một cái rồi cười ha hả lên.
_ Cái thằng nhóc này! Sức thằng HyukJae nhà bác thế mà cháu làm thế hả?
Anh đỏ bừng mặt lên, ấp úng.
_ Dạ... cháu...
_ Cháu cái gì mà cháu! Làm con bác thế rồi giờ cháu tính sao nào?
_ Dạ.... thì... _ Anh ngượng đến chín mặt không biết trả lời làm sao đây.
Bất chợt cậu la làng lên.
_ Đi thôi Haenie!
Rồi cậu kéo tay anh lôi xộc xộc ra ngoài và không quên vọng lại với mẹ mình.
_ Con đi học đây! Chào mẹ!
Anh cũng ngơ người quay lại chào Chul phu nhân.
_ Cháu chào bác ạ.
Hai người bỏ đi để lại Chul phu nhân đang đứng bực tức vì thái độ vô lễ của cậu. Chul tỷ dậm chân một cái rồi quát lớn lên.
_ YAH! MẤY CÁI ĐỨA NÀY! KHÔNG BIẾT TÔN TRỌNG NGƯỜI LỚN SAO? HYUKJAE! KHÔNG TÔN TRỌNG MẸ HẢ? ĐANG NÓI CHUYỆN MÀ BỎ ĐI THẾ COI ĐƯỢC À? YAH!!!!!
Từ bên ngoài, tiếng của Han chủ tịch từ cầu thang đi xuống nói với Chul phu nhân.
_ Ôi! Sáng sớm mà tra tấn tôi rồi. Bà bé mồm thôi nào.
Chul tỷ nghe được, hậm hực đi ra khỏi phòng cậu. Thấy Han chủ tịch, Chul phu nhân liền kéo Han chủ tịch lại gần, và rồi....
_ NÓI AI THẾ HỞ??????????????????????? BỘ ÔNG KHÔNG XEM TÔI RA GÌ SAO? MỚI NÓI CÁI GÌ ĐẤY?
_ ...... _ Han chủ tịch giật cả mình.
...
Thế là...
... Có một số nóc nhà...
Đã bị bay nóc vèo vèo...
Và cũng thế là....
... Lại một lần nữa...
... Han chủ tịch bị tra tấ một cách...
Trực diện...
Thông qua thẳng lỗ tai...
"Chúa phù hộ tôi! Tại sao người đẹp mà lại đanh đá thế này???"
.......
~ Trên đường đến trường ... ~
Anh và cậu hôm nay cuốc bộ đi học.
Cậu từ nãy đến giờ cái mặt đỏ ửng ửng lên vừa vì ngượng và vừa vì tức giận mẹ của mình.
_ Hyukie! _ Anh bất chợt kêu cậu.
_ Hửm? _ Cậu cố tỏ vẻ bình tĩnh nhìn anh.
Anh lờ mắt hỏi cậu.
_ Nãy giờ em làm sao thế? Mặt em cứ đỏ choét lên kia kìa.
_ A... à... tại em hơi bực mình chuyện mẹ Chul ấy mà. _ Cậu lấy tay ôm mặt mình.
Anh tí tởn cười ghé sát mặt lại gần cậu. Anh chớp chớp đôi mắt cá của mình rồi cười. Ôi! Cái nụ cười giết người đây mà.
Cậu ngượng quay mặt mình đi chỗ khác.
_ Yah! Anh làm cái gì vậy?
Anh phì cười nhe hai chiếc răng thỏ ra.
_ Hề! Em bực mình! Vậy anh làm cho em hết bực mình nhé?
_ Thôi đi! Em không sao đâu. _ Cậu cố đẩy cái mặt của anh ra xa khuôn mặt mình.
Anh vẫn cứ lì đó và không chịu né ra chút nào.
_ Anh tránh ra đi mà! Đây là ở ngoài đường mà. Mọi người nhìn anh và em kìa. _ Cậu lại cố đẩy anh ra.
Cậu nhích qua phía bên trái để đi thì anh lại chặn cậu lại. Cậu nhích qua phía bên phải để đi thì anh cũng lại chặn cậu lại. Và tính trạng đó cứ thế tiếp diễn.
Cho đến khi....
"CHỤT" _ Anh hun ngay vào miệng cậu một cái phát ra tiếng thật lớn.
Mọi người đi đường ai nấy cũng đều dừng lại, banh to hết hai mắt ra, há hốc mồm nhìn 2 thiếu gia họ Lee nổi danh khắp Hàn Quốc đang hôn nhau.... ngay trên... VỈA HÈ.
_ .....
_ Hề hề! _ Anh nhe răng cười đắc thắng.
Còn cậu thì mặt đỏ ửng lên như trái cà chua chín.
"Ôi chúa ơi! Haenie làm cái gì thế này????????? Sao lại hôn mình giữa đường vậy??????????????"
Cậu đứng im mà tim thì cứ đập phình phịch lên điên loạn. Lại là cái cảm giác ấy nữa rồi, cái cảm giác mà anh đem đến sự hạnh phúc chen lẫn hồi hộp cho cậu đấy.
Cậu không biết nói gì, chỉ biết ôm cái bản mặt khỉ đỏ choét đỏ của mình mà chạy thật nhanh thôi.
_ EM GHÉT ANH HAENIEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEEE~~~~~~!!!!! _ Vừa chạy cậu vừa la lên thật to.
Để lại anh với khuôn mặt khoái chí và đang nhún vai tung tăng đi đằng sau.
Thấy mấy cô học cùng trường đứng bên đường há hốc mồm nhìn vì ghen tỵ với cậu, anh dơ tay lên, cười mỉm chào một cái...
Hàng đống nữ sinh sẵn sàng nhãy lầu tự tử không thương tiếc ngay lúc đó.
Quả là không hổ danh đại thiếu gia LEE DONG HAE đẹp trai ngất ngưỡng trời như thiên hạ đồn.
....
~Trong lớp học~
_ Hmmmmmmmm~~~~ _ Anh ngồi thở dài với cái tiết học tiếng Anh chán nản.
Chẳng phải anh đã giỏi tiếng anh từ nhỏ rồi sao? Từ khi sinh ra, anh đã một phần mang dòng máu lai rồi. Vì mẹ anh, phu nhân Park Jung Soo là một người 100% hết 90% lai Mĩ mất rồi nên anh sinh ra cũng là một đứa con Hàn lai Mĩ. Đã vậy anh còn từng sống ở New York cho đến năm 13 tuổi mới về Hàn nữa cơ chứ, anh quá đủ điều kiện để khỏi phải cần học cái môn tiếng Anh vô bổ ở cái xứ Hàn Quốc này nữa rồi.
Anh cứ chăm chăm ra cửa sổ đăm chiêu tự hỏi xem giờ này cậu đang làm cái gì.
......
45 phút trôi qua...
Thế là đã hết 1 tiết học.
Anh nhanh chóng chạy tót ra khỏi lớp mình và bay thật nhanh sang tìm cậu. Vì không biết cậu học lớp nào nên anh phải từ từ đi vòng khắp cái hành lang để tìm kím.
_Ôi! Hôm nay là ngày gì thế này? _ Một đứa trong cái đám con gái đi đến cạnh anh mà thốt lên.
_ Ôi! Lee thiếu gia đi dạo hành lang kìa. _ Một đứa khác lên tiếng.
Anh nhìn qua bên cạnh mình thì thấy 5-6 đứa con gái sáng nào cũng đu bám theo anh ở trước cổng trường đang lẽo đẽo theo anh.
Anh toát mồ hôi hột vì biết mình sẽ khó thoát khỏi ra cái đám hỗn loạn vì trai đẹp này. Anh tự nhũ.
"Haishhhh! Sao cái số mình đẹp trai mà khổ thế này cơ trời!!!!"
.....
5 phút sau khi đi dọc hành lang qua lại, cái đám con gái đó vẫn cứ bám anh dai như đỉa.
Anh bất chợt quay lưng lại nhìn bọn họ. Đứa nào đứa nấy lúc này mặt mày lòe loẹt son phấn, váy áo được kéo xệ và hở ra khoe da khoe thịt trước mắt anh. Anh thở dài cái thượt.
"Thân hình Hyukie còn đẹp hơn cái lũ này nhiều! Sao mà con gái gì cứ thích đi khoe thân thế nhở? Có phải là gái Bar như Jessica đâu cơ chứ! Mà thề có trời, Jessica còn mĩ miệu hơn đám này nhiều." _ Anh lê mắt xuống đôi chân họ _ "Chân gì mà...... có một khúc thế này? Còn to nữa... EO ÔI!"
Anh nhau mày, nghiến răng lại rồi lắc đầu một cái.
Bỗng nhiên chị đại trong đám mấy đứa đó lên tiếng và hất mấy đứa khác ra.
_ Thấy chưa! Lee thiếu gia lắc đầu chúng bây rồi. Chỉ có tao mới được thôi. Tránh ra nào. Đừng cản tầm Lee thiếu gia nhìn tao.
Đám đàn em chỉ cúi đầu rồi rút lại sau lưng ả. Ả nhìn anh, chống nạnh, hất tóc lên.
_ Sao nào anh? Kết em rồi đúng không? Em biết mà. Hì! _ Cô ả tiến tới anh, vuốt ve khuôn ngực anh loạn xạ. _ Chịu em thì tối nay anh nhé. Đại thiếu gia, Lee Dong Hae.
Rồi ả ôm anh một cái.
Anh chợt phì cười khinh bỉ. Anh cũng luồn tay ôm eo ả. Ả hạnh phúc cứ ngỡ rằng anh đã chịu. Nhưng bất chợt anh thốt lên.
_ Em... không khác gì... một con... ĐĨ!
Ả giật mình, buông anh ra và hét lên.
_ ANH VỪA NÓI SAO CƠ?
Anh hếch mặt.
_ TÔI NÓI EM KHÔNG KHÁC GÌ MỘT CON ĐĨ. MỘT CON ĐĨ CHỈ BIẾT GẠ TRAI ĐẸP.
_ Anh... _ Cô ả tức điên cả người _ ANH TƯỞNG ANH ĐẸP TRAI LẮM SAO? ANH TƯỞNG ANH ĐÂY LÀ NHẤT SAO? TÔI ĐỐ ANH CÓ THỂ HƠN TÔI ĐẤY. DÁM KHÔNG?
_ Haha! _ Anh ngả người ra sau và cười ha hả lên.
Khi tắt nụ cười. Anh lại nhếch mép khinh bỉ trả lời cô ta.
_ Đúng là không biết trên dưới. Em là gì mà tôi không dám hơn em? Tôi đây đại thiếu gia LEE DONG HAE nổi tiếng nhất Hàn Quốc, tôi có thể tự xướng danh mình đẹp trai thứ 2-3 thế giới với cái vẻ đẹp trai ngưỡng trời này. Tôi giàu có hơn em gấp triệu lần, tôi đáng giá cả tỷ đô la với cái body này đấy nhé cô bé. Và em phải nên nhớ rằng... Hạng gạ trai, son phấn, khoe da, hở thịt, ngực độn, chân to, eo béo như em... KHÔNG BAO GIỜ CÓ ĐỦ TIÊU CHUẨN VỚI LEE DONG HAE NÀY ĐÂU!
Cô ả cắn chặt răng, dậm chân một cái.
_ Cứ cho ta đây đẹp trai rồi lên làm giá!
Anh phì cười.
_ Hah! Tất nhiên rồi. Tôi đây đẹp trai từ nhỏ mà. _ Anh nhìn qua bên khác thấy 2 đứa con gái đang đi tới. Anh nháy mắt rồi cười một cái. _ Phải không em?
_ Hơ~~~~~..... *gật gật*
Ôi trời.....!!!!
2 đứa ấy cười nhẹ một cái và phiêu đến đo sàn. [Au: Xỉu đó mờ =)]
Nói xong, anh ngoảnh mặt đi để lại cô ả bị cười trong sự quê độ mà anh mang đến. Cô ta tức đến điên người.
Anh quả là biết cách làm người ta tức chết mà.
Chủ nhật, ngày 27 - 11 - 2011
Lượt xem (2875)
~CHAP 8~
~YAOI~
Anh bất ngờ bấu chặt lấy đôi môi cậu.
Môi anh mút mát nó lên theo từng nhịp một. Cậu bắt đầu tập dần bắt nhịp theo anh.
Anh bất ngờ vì hành động của cậu. Đôi môi nhỏ bé của cậu đã bắt đầu đáp trả lại cái hôn của anh một cách nhẹ nhàng nhưng có phần lúng túng. Tâm trí anh chợt cảm thấy lâng lâng lên hẳn. Anh bỗng dứt môi mình ra khỏi cậu một nhanh chóng trong khi cậu đang nhắm tịt mắt lại dần tìm nhịp mút môi dưới của anh. Anh phì cười trong bộ dạng của cậu, cậu mở mắt lên và đỏ bừng mặt nhìn anh. Anh cởi chiếc áo khoác của mình ra và phăng nhanh xuống đất. Cậu biết anh sẽ định làm gì cậu tiếp theo.
Cậu cảm thấy hơi sợ hãi và lắc đầu nhìn anh.
_ HAE...
Anh không quan tâm cậu nghĩ gì, anh tháo ngay chiếc áo sơ mi trắng ra, cởi thắt lưng và cái quần của mình phăng luôn xuống đất. Rồi anh nằm sấp lên người cậu, ôm thật chặt và hôn vào đôi má đang ửng hồng vì ngượng ngịu ấy của cậu.
_ Nếu HyukJae và DongHae bị bắt ép gả cho nhau. Cả hai sẽ tập yêu từ bây giờ.
Lời nói nhỏ thật nhẹ nhàng của anh khẽ qua tai cậu. Cậu khẽ nhăn mặt vì một cảm giác trực trào lên trong người rất lạ. Hai tay cậu nắm lấy ra trải giường. Cậu hỏi khẽ anh.
_ Vậy chả khác gì... Hae đang bắt cá... 2 tay????
Anh lấy ngón tay mình lướt nhẹ môi cậu.
_ Không quan tâm!
Rồi nhanh chóng anh lướt môi mình lên môi cậu. Một tay anh vuốt nhẹ mái tóc vàng óng của cậu, một tay anh cởi nút áo bộ pijama của cậu. Anh lật người lại, để cậu nằm sấp trên người anh. Môi cậu dứt ra khỏi anh và tìm chút không khí để thở sau cái hôn thật mạnh bạo mà anh dành cho cậu. Anh lột ngay cái áo của cậu, luồn hai tay xuống quần và anh tiếp tục kéo phăng chiếc qần pijama và chiếc boxer của cậu ra.
Cậu đỏ mặt rút xuống ngực anh. Hơi ấm của anh đang truyền sang cậu một cách nhanh chóng. Cậu ngượng ngùng vì đây là lần đầu tiên cậu làm chuyện đó. Anh ôm lấy eo cậu và cười đểu.
_ Hyuk!
_ Sao... sao cơ??? _ Cậu ngượng ngùng ngóc đầu lên.
_ Hôn Hae đi! _ Anh đề nghị cậu.
Cậu chợt đỏ bừng mặt như trái cà chua chín.
_ Nhanh đi! _ Anh nằm im đó chờ nụ hôn từ cậu.
Cậu lúng túng, nhưng rồi từ từ trườn người lên. Hai thân người anh và cậu cọ sát vào nhau khiến cho không khí càng thêm nóng bỏng hơn.
Cậu lấy đôi tay nhỏ nhắn của mình ôm lấy mặt anh, cậu đặt môi mình vào môi anh một cách chậm chạp và nhẹ nhàng mút nó theo từng nhịp, từng nhịp một. Anh chợt muốn phì cười vì hành động đáng yêu xen lẫn cái vụng về của cậu. Anh vẫn nằm im đó và không đáp trả lại nụ hôn của cậu. Mùi sữa dâu từ môi cậu nồng lên môi anh một cảm giác rất dễ chịu.
Anh muốn cái cảm giác đó thật nhiều. Cái cảm giác mà sự nhẹ nhàng của cậu đem đến cho anh ngay lúc này. Anh muốn nó và anh muốn nhiều hơn nữa.
Anh ôm thật chặt eo cậu, kéo cậu xích lên trên một chút. Cậu giật mình và co chân lên. Cậu và anh chợt đỏ mặt vì cặp đùi trắng hồng của cậu đã chạm mạnh vào cậu bé của anh. Anh khẽ bụm miệng cười còn cậu thì ngượng kinh khủng chui rút xuống cổ anh.
_ Hae... cười cái gì chứ????
Anh vẫn bụm miệng cười xua tay và bảo không có gì. Nhưng thật ra anh đang cười vì chuyện khác chứ không phải là chuyện cậu đã vô tình chạm vào cậu bé của anh. Mà anh cười là vì HyukJae nhỏ cũng đã chịu không nổi và cương cứng lên ngay trên bụng anh từ nãy đến giờ.
Anh nhịn cười và lật người cậu lại. Anh nằm sắp lên người cậu. Anh nhẹ nhàng hôn lên chiếc cổ trắng ngần đang nghiêng qua một bên của cậu như mời gọi anh ấy. Vừa hôn nó, tay anh vẫn không quên vuốt dọc sống lưng cậu khiến cho cậu nổi hết cả da gà và ưỡn cong lưng lên. Anh đùa nghịch với chiếc cổ của cậu xong, anh cúi xuống hôn ngay vào bờ ngực đang thở nhẹ nhàng của cậu. Anh hôn lên nó một cách thật chậm rãi. Cơ thể cậu bắt đầu nóng ran lên, cậu bấu chặt hai tay vào ra giường.
Thấy tay cậu nắm chặt lấy chiếc ra, anh phì cười và hiểu suy nghĩ của cậu lúc này. Anh trườn lên nhìn thẳng vào đôi mắt một mí của cậu. Anh hôn chụt vào đôi môi đang đỏ tấy lên ấy. Anh cười nhẹ.
_ Bảo HAE đừng đùa giỡn nữa phải không?
Cậu ngượng nhìn anh, cậu xấu hổ nhắm ngay mắt lại vì biết anh đã đoán được cậu suy nghĩ cái gì. Anh cứ nhỏe miệng cười rồi cúi xuống cắn đầu nhũ cậu một cái khiến cậu đau đớn la lên.
_ Ahhh! HAE... ~~~
Anh hài lòng vuốt dọc eo cậu. Anh cắn thêm một cái nữa rồi phì cười.
_ Hae thích nghe Hyuk kêu Hae như vậy.
Cậu đỏ bừng mặt khi nghe anh nói. Cậu lấy tay đánh nhẹ vào vai anh một cái. Anh cười ha hả lên vì vẻ đáng yêu của cậu. Cậu nhìn anh vẻ giận dỗi.
_ Hyuk.... Hyuk gét Hae. Hyuk không cho Hae làm nữa.
Rồi cậu quay mặt vào tường vẻ xấu hổ cực kì.
Anh thích thú với thái độ của cậu. Anh chồm lên ôm chặt cậu. Anh đưa lưỡi mình đùa giỡn quanh tai cậu thật điêu luyện, anh mút lấy nó và thổi nhẹ vào.
_ Hae xin lỗi. Thế này Hyuk chịu không?
Cậu nằm im và không dám mở mắt dậy. Anh biết cậu đâu hề gét cái cảm giác này. Anh bắt đầu đưa tay rờ xuống cặp đùi trắng hồng, cảm giác lấy cái sự mịn màng từ làn da cậu. Cảm xúc của anh dần không kìm chế được một giây nào nữa. Anh lại thổi nhẹ thật ngọt ngào vào tai cậu.
_ Hae... làm nhé!
Rồi anh từ từ lấy tay mình tách nhẹ chân cậu ra thật rộng. Hai tay cậu đưa lên bấu chặt lấy hai cánh tay chắc nịch của anh. Thân người nhỏ bé của cậu đang run lên vì sợ cái cảm giác lần đầu tiên làm sẽ rất là đau. Anh hôn thật nhẹ nhàng vào môi cậu.
Từng tiếng mút mát giữa hai đôi môi càng ngày càng phát ra lớn hơn khiến không gian càng thêm nóng rực vì sự đụng chạm giữa hai cơ thể. Anh đưa tay xuống nắn bóp một cách âu yếm với HyukJae nhỏ. Và rồi...
_ Áhhhhh~~............... H...A...E~~~~
Nước mắt cậu bắt đầu chảy vì cảm giác rát buốt từ cái lỗ nhỏ của cậu.
Một ngón tay của anh đã được đưa vào.
Anh từ từ tiếp tục...
Ngón thứ hai....
_ Ahhh~~~ HAE....
Ngón tay ngón chân cậu quắp lại vì đau rát. Cậu cắn môi chịu đựng.
...
Ngón thứ 3....
Cậu khóc thét lên vì đau.
_ Hae.... ~~~~... ĐAU... HYUK ĐAU....~~~!!!!
Anh lấy tay vuốt nhẹ mái tóc vàng của cậu.
_ Không sao... không sao đâu! Chút nữa Hyuk sẽ không đau đâu mà.
Cậu cương quyết lắc đầu.
_ Hyuk.... Hyuk đau lắm...~~~ Hae.... Dừng... Hae dừng lại... đi... Ưrghhh....
Anh lại hôn vào đôi môi đang thét lên đau đớn ấy của cậu. Anh từ từ rút nhẹ ba ngón tay của mình ra. Cậu thở phào nhẹ nhõm . Cơ thể cậu dốc hơi xuống từng chút một. Cứ ngỡ như là anh sẽ buông tha cậu, nhưng không. Anh bỗng nhiên nhìn cậu mĩm cười rồi hỏi.
_ Tên đầy đủ của Hae là gì nào???
Cậu thở dốc xuống trả lời từng chữ một.
_ Lee..... hr...hr... Dong.... hr.... hr.... _ Và rồi cậu hét lên _ H...A....E~~~~~~~~~~~
Cậu gào khóc khi anh đưa ngay vào trong cậu khi cậu vừa dứt xong chữ "Dong" tên anh.
Cậu đau đớn vô cùng. Cậu cắn lấy đôi môi anh đang hôn đắm vào cậu ấy. Thay vì đau bởi cái cắn môi thật mạnh của cậu dành cho anh, đằng này anh lại tỏ vẻ rất thíc thú.
_ Sẽ không sao đâu! _ Anh nhẹ nhàng nói qua tai cậu rồi đẩy nhẹ lên một cái.
Cậu vẫn tiếp tục cắn môi chịu đựng.
_ HAE.... Dừng.... Dừng lại.... Đ...a...u...
Anh dường như mặc kệ lời nói của cậu. Anh lại đẩy người lên vài lần nữa. Tiếng rên rỉ của cậu khiến khoái cảm của anh dần tăng lên một cách nhanh chóng.
Thấy khuôn mặt cậu nhẹ nhàng hơn trước, anh biết cậu đã bắt đầu quen và dần bớt đi cái đau đớn lúc ban nãy. Anh tiếp tục đẩy nhẹ thêm một lần nữa. Cậu cũng bắt đầu ưỡn người lên và đẩy theo nhịp cùng anh. Cậu ra hiệu cho anh đẩy nhanh hơn nữa.
_ HAE.... Ưrghhhhh... HAE....
Anh hôn nhẹ vào má cậu và phì cười.
_ Hae biết rồi. Gọi tên Hae đi nào! Hae muốn nghe.
Cậu gật đầu ngoan ngoãn nghe lời. Và rồi anh đẩy thật mạnh... thật mạnh... thật mạnh hơn nữa. Khoái cảm của cả hai đang dâng trào lên đến đĩnh điểm.
_ HAE....~~~ Là... NÓ... NHANH LÊN.... NHANH... HAE....
Anh cố gắng sức đẩy thật mạnh và... cái cuối cùng.
_ Ưmmmmmmm....
"...."
Anh ra ngay trong cậu và cậu cũng ra ngay trên bụng anh.
Cậu thở hổn hễn vì mệt. Anh cũng vậy.
_ .... hr.... hr... Hae.... hr... hr.... _ Cậu gọi tên anh trong sự mệt mỏi.
Anh lật ngửa cậu lại để cậu nằm sấp lên người anh. Anh kéo khuôn mặt cậu lên và hôn thật mạnh vào đôi môi của cậu.
_ Cảm ơn em... Hyukie.
Cậu tỏ vẻ ngạc nhiên.
_ Hyukie?... Tại sao lại gọi là Hyukie?
_ Vì nó dễ nghe và gọi như thế nó sẽ thân thiết hơn. _ Anh cười mỉm một nụ cười thật đẹp.
Tim cậu đập loạn lên vì nụ cười của anh. Cậu muốn dấu cái bản mặt hay đỏ lên như quả cà chua chín của cậu đi chỗ khác nhưng không được. Hai tay anh đã giữ chặt lấy mặt cậu và không cho cậu quay đi nhìn bất kì hướng nào nữa ngoại trừ anh.
Cậu ngượng ngùng, cậu chu đôi môi đỏ chót căng mọng của mình lên hỏi khẽ anh.
_ Vậy... Hyuk gọi Hae... bằng Haenie nhé?
Anh chợt phì cười gật đầu đồng ý rồi kéo sát cậu lại hôn cậu thật say.
_ .....
_ .......
_ ... Haenie..... _ Cậu thở ra trong nụ hôn giữa hai người.
_ ..... Ưm????... _ Anh vẫn tiếp tục đắm vào đôi môi sữa dâu của cậu một cách mãnh liệt.
_ Ưrghhh.... Ưm..... Hyuk.... thích... Haenie... được không? _ Cậu xấu hổ hỏi anh.
Anh cười và càng bấu chặt môi cậu hơn.
_ Làm gì Hyukie muốn... với Hae cũng được. Nhưng... Hyukie... đừng làm Hae đau khổ... và Hae cũng vậy là được.
Cậu cũng cười và gật đầu.
_ Ưm...... Ưrghhhh....
"..... ch... ch...." _ Tiếng hôn và mút mát giữa hai người phát ra ngày một lớn.
....
Anh buôn cậu ra sau nụ hôn dài gần 10 phút.
Cậu cúi xuống đặt đầu vào ngực anh, cậu nhắm mắt ngủ thiếp đi sau một ngày dài mệt mỏi vì cơn sốt của mình và vì ... anh.
Anh kéo chăn lên đắp kín người cho cả hai.
Và rồi anh và cậu chìm sâu phải giấc ngủ.... trong một không gian riêng... chỉ có ANH và CẬU.
....
~oOo~
LEE DONG HAE & LEE HYUK JAE
~oOo~
Haenie!
Hửm?
Em... yêu... HAENIE!
... Ngốc... HAENIE cũng yêu em... HYUKIE!
HAENIE có hứa sẽ yêu HYUKIE suốt đời?
*móc ngoéo* HỨA! HAENIE yêu HYUKIE suốt đời.
.....
.....
Cảm ơn anh, HAENIE!
........
~oOo~
CHAP ngắn :) Chủ yếu là YAOI :D ^^ Đọc cmt cừi đục lòi mắt! :D
Thứ 5, ngày 27 - 10 - 2011
Lượt xem (3977)
~CHAP 7~
~Quay lại phòng của cậu~
Anh và cậu nằm ngủ yên trên chiếc giường nhỏ của cậu. Cửa sổ phòng cậu chưa khép kín lại. Một luồng gió nhẹ bay phớt vào phòng cậu, len lỏi qa sau gáy anh khiến anh lạnh nổi cả da gà. Anh chợt tỉnh. Anh ngồi bật dậy và nhìn chiếc đồng hồ màu xanh chuối đang kêu tích tách treo trên tường phòng cậu.
Đã là 10h kém 15. Anh nhanh chóng rời khỏi phòng cậu. Bước ra tới cửa...
"cạch... cạch..." _ Anh vặn cái chốt cửa nhưng vặn hoài không ra.
_ Aishhhhh!!! Cái qái gì vậy??? Sao vặn hoài không ra thế?
Anh cứ tiếp tục đứng vặn thật mạnh. Lúc đó Kim phu nhân đi ngang qa, nghe tiếng cửa vặn từ phòng cậu. Kim phu nhân biết ngay là anh đang cố tìm mọi cách để mở cho ra cái cách cửa đã bị khóa trái kia. Kim phu lấy trong túi ra một chiếc chìa khóa nhỏ, phu nhân cầm nó và lắc thật mạnh rồi tít mắt cười.
_ Cháu cần mở cửa sao????
_ Ahhhh! Kim phu nhân _ Anh thốt lên vẻ vui mừng _ Mở cửa cho cháu với. Sao cháu mở hoài không ra!!!
_ Hehe _ Tiếng cười của Kim phu nhân làm đánh tan cái vẻ vui mừng của anh _ Tối nay cháu chăm sóc nó giùm bác nhé! Bác ra ngoài có chút việc, nhà thì không có người đâu, cháu cứ thoải mái ở trong đó la hét gì cũng được. Mà miễn sao đừng làm cho thằng HyukJae nhà bác bệnh thêm là được rồi. Có gì thì nhà cháu phải gánh chịu giùm cháu đó. Nhớ chăm sóc cho nó cẩn thận nhé. Bác đi à.
Nói xong, Kim phu nhân hí hửng lôi Han chủ tịch đang đi từ cầu thang xuống ra ngoài một cách nhanh chóng.
_ Yah! Bà làm thế có quá đáng với thằng nhỏ không hả? _ Han chủ tịch nhăn mặt.
_ Qá đáng gì chứ! Tôi biết thằng Hae nhà ông Lee cũng chả có ý gì với thằng Jae nhà mình đâu. Tôi cố gắng vì lời hứa làm ăn với gia đình hai bên nên mới làm chuyện này cho xong lẽ nè. Chỉ cần hai đứa yêu nhau thì năm sau tôi nhất định sẽ cho nó cưới. _ Kim phu nhân nhỏe miệng cười.
Han chủ tịch thở dài đặt tay lên trán.
_ Haishhh! Mỗi khi thấy bà ra vẻ con nít thì thế nào cũng sẽ làm chuyện gì lớn lao mà. Thật là....
Kim phu nhân đột nhiên biến đổi sắc mặt, giận dữ.
_ Thật gì?! Tôi làm vậy chả phải tôi đang giúp ông có cơ làm ăn lên đấy sao? Ông còn muốn gì nữa hả? Ông có biết là tôi phải làm đủ mọi cách, suy nghĩ đủ mọi điều, kiếm đủ mọi cớ để cho ông có cái mà đầu tư không hả? Bộ ông không thương tôi à? Ông có làm ăn cái gì đâu, cái gì cũng tôi tôi tôi, ông có giúp tôi không hở? Cái ông này, suốt ngày...
Chưa kịp dứt câu, Han chủ tịch bụm ngay miệng Kim phu nhân lại và lôi đi ra xe.
_ Ay ay ay! Được rồi! Tôi biết bà vĩ đại rồi. Thương bà lắm thương bà lắm! Mỗi tội bà nói nhiều qá trời đi.
Kim phu nhân hất tay Han chủ tịch ra.
_ NÓI GÌ MÀ NÓI NHIỀU. HẢ? ÔNG NÓI XEM. TÔI...
Han chủ tịch đẩy ngay Kim phu nhân vào xe và lại cắt quãng câu nói của Kim phu nhân.
_ Aish! Aish! Được rồi. Đi đi đi! Không nói nữa.
Rồi chủ tịch cho xe phóng đi nhanh khỏi ngôi nhà.
Ngôi nhà bây giờ chỉ còn anh và cậu. Cửa phòng cũng bị khóa trái. Anh thở dài thườn thượt. Vừa bị mẹ phây cái điện thoại mắc tiền nhất ra ngoài đường nằm, không có cái gì để liên lạc bảo người đến đón. Anh chán nản nhìn xung quanh căn phòng rồi lê chân lại giường của cậu. Anh ngồi phịch xuống giường ngay bên cạnh cậu. Cậu giật mình tỉnh dậy bởi cái ngồi mạnh của anh.
Cặp mắt một mí của cậu lờ đờ mở dậy không nổi, cậu chu mỏ lên rồi ngồi dậy. Cậu không hề để ý rằng anh đang ngồi ngay bên cạnh cậu. Cậu cứ đứng lên và lê đôi dép hình con khỉ vào toalet. Anh trố hai con mắt cá ra chớp lia lịa nhìn cậu như thể cậu là sinh vật lạ. Thật sự là anh rất ngạc nhiên khi cậu không nhìn thấy anh ngay khi anh đang ngồi thù lù một đống to xác ngay bên cạnh nơi cậu đang nằm. Anh cong môi lên vẻ hơi khó chịu và khuôn mặt anh thật sự trông rất là buồn cười. Cứ ngố ngố như là con cá bị mắc cạn vậy.
Anh ngồi thừ một lúc rồi nằm sải xuống giường cậu. Vừa đặt lưng xuống giường, điện đèn sáng tự nhiên cúp một cái rụp. Anh giật mình ngồi dậy. Cậu đứng trong toalet hoảng sợ và khóc thét lên.
_ Ah! Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ!!!! HyukJae sợ! Mẹ ơi!...!!! Mẹ ơiiiiii~~
Anh lật đật đứng lên chạy xông vào toalet. Căn phòng tối thui khiến cho cả hai không nhìn thấy gì. Cậu đứng sợ hãi quơ tay lung tung.
_ Mẹ ơi!... ! HyukJae sợ! HyukJae sợ mà! Mẹ đâu rồi??? Mẹ ơi~~
_ HyukJae! HyukJae! _ Anh la lớn lên áp đi tiếng khóc của cậu.
Anh cũng từ từ đi đến, thấy tay cậu đang quơ quơ, anh nắm chặt lấy tay cậu, kéo cậu lại và ôm thật chặt cậu vào lòng. Cậu thút thít khóc và ôm chặt lấy anh.
_ Ba! Là ba hả? Hic... HyukJae sợ. Nãy giờ ba đi đâu mà bỏ HyukJae ở đây một mình vậy??? HyukJae sợ mà~~~... hic hic...
Anh thở dài lấy tay vuốt nhẹ mái tóc vàng của cậu và lên tiếng.
_ Là DongHae đây! Không phải Han chủ tịch đâu.
_ DongHae? _ Cậu liền né người ra khỏi anh.
Anh hơi bất ngờ vì cậu đẩy anh ra. Cậu đứng dụi mắt và vẫn khóc như con nít. Anh nắm tay cậu và cẩn thận lôi cậu tới giường.
_ Ngồi xuống đi! _ Anh bảo cậu ngồi xuống.
Cậu gật đầu rồi ngồi phịc xuống giường.
_ Có đèn cầy không? _ Anh hỏi cậu.
Cậu gật gật rồi đứng lên đi lấy cây đèn cầy cho anh. Cậu đi lại gần ngay cái bàn học đối diện chiếc giường của mình. Vì tối thui tối mò nên cậu không thấy đường, cậu vô tình đụng chân thật mạnh vào chân bàn. Cậu đau đớn té xuống đất. Anh đi lại gần cậu và nhăn nhó.
_ Thật là! Để ở đâu? Hae lấy cho.
_ Ngăn... bàn. _ Cậu nói nhỏ.
Anh kéo ra và lục lọi khắp ngăn bàn của cậu.
_ Ah! Đây rồi. _ Anh hớn hở lôi ra một cây đèn cầy nhỏ và một cái bật lửa để sẵn trong đó.
Anh bật lữa lên và thắp sáng cây đèn cầy. Đặt cái bật lửa lên bàn cậu, anh ngồi xuống phía cậu và hỏi.
_ Có sao không? Đi đứng kiểu gì vậy?!
Cậu cúi gầm mặt xuống khóc thút thít.
_ hic... Tại... tối qá chứ bộ... Hic!
Anh thở dài một cái rồi kéo cậu đứng lên đi về giường.
Ngồi trên giường, anh đặt cây nến xuống ngay bên cạnh cậu. Anh kéo chân cậu lên tay mình và nhòm ngó nó. Anh trề mỏ.
_ Chân gì mà xấu thế?
Cậu ngượng đỏ mặt rút nhẹ chân lại. Anh nắm chặt lấy chân cậu giữ lại.
_ Biết ngượng nữa hả? Hay qá ha! Chảy máu rồi kìa. Ngồi im để dán băng cá nhân lại cho.
Vừa dứt cậu, anh rút trong túi áo mình ra một miếng băng keo cá nhân hình con cá nhỏ màu xanh dương. Cậu ngồi im nhìn anh. Anh từ từ tháo chiếc băng ra một cách nhẹ nhàng và cẩn thận dán vào chân cậu. Xong xuôi, anh đập vào chân cậu một cái.
_ Đó! Xong rồi.
Cậu la lên.
_ Ah! Đau! _ Rồi rút nhanh chân lại.
Cậu mệt mỏi nằm ngay xuống giường. Anh cầm cây đèn cây đặt ngay đầu giường cậu. Anh nhìn cậu rồi nói nhỏ.
_ Ngủ đi!
Cậu gật đầu rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ. Anh đắp chăn lên cho cậu. Anh vuốt nhẹ mái tóc vàng của cậu rồi lại chán nản thở dài.
Cậu lại mở mắt dậy, nhẹ nắm lấy tay anh và hỏi.
_ DongHae về hả?
Anh lắc đầu.
_ Không!
_ Thế sao DongHae không về? _ Cậu lại hỏi.
_ Mẹ Hyuk khóa cửa phòng rồi làm sao về?
_ Thì bảo mẹ mở cửa ra rồi về là được mà.
Anh trề mỏ.
_ Nếu thế thì Hae đã về từ lâu rồi. Mẹ Hyuk đi với ba Hyuk rồi. Để suốt đêm Hae canh chừng Hyuk cho hai người.
_ Oh! Thế... mẹ DongHae đâu?
_ Về rồi. _ Anh lại tỏ ra chán nản.
Cậu cười nhẹ.
_ Vậy... Hae rãnh không?
Anh nhăn mặt nhìn cậu vẻ khó chịu.
_ Nè! Bệnh mà làm gì hỏi nhiều thế? Lo ngủ cho yên thân đi!
Cậu chu mỏ lên lắc đầu.
_ Hyuk không ngủ được.
_ sao không ngủ được???
Cậu ngại đỏ mặt nhưng cố gắng nói ra.
_ Tối nào mẹ Chul cũng ôm Hyuk ngủ hết. Hyuk quen rồi. Hôm nay mẹ Chul đi chơi rồi. Không có ai ôm Hyuk, Hyuk ngủ không được.
Anh nhìn cậu một cách con nít rồi phì cười.
_ Yah! Cái cậu này...!!! Không có mẹ thì Hyuk ôm đỡ con khỉ bông của Hyuk mà ngủ đi.
Cậu chu mỏ lên và lắc đầu.
_ Hyuk không quen.
_ Không quen? _ Anh khó chịu _ Chứ Hyuk muốn sao nào?
Cậu tít mắt cười và ngại ngùng nói ra từng chữ một.
_ Hae... ôm Hyuk... một chút thôi... được không?
_ SAO CƠ??????????? _ Anh la toáng lên.
Anh tròn trố hai con mắt ra khi cậu đề nghị một cái yêu cầu tế nhị.
_ Ôm HYUK????
Thấy anh phản ứng như vậy, cậu cười trừ xua tay.
_ Không...!!! Không có gì đâu! Tại Hyuk ngủ được mẹ CHUL ôm quen rồi. Hyuk cần người ôm Hyuk thôi. Tại... Hyuk đang bệnh... nên cảm thấy lạnh đó mà. Thôi Hae chịu thì trong tủ Hyuk còn 1 cái chăn ở trong đó đấy, HAE lấy ra mà trải xuống đất ngủ nha. Hyuk.. Hyuk ngủ trước đây!
Rồi cậu quay lưng vào tường nắm mắt lại ngủ im lìm. Còn anh thì vẫn đứng đó chớp mắt nhìn cậu.
...
1-2 phút sau..
Nghe xuống xột xoạt ồn ào. Cậu cứ tưởng anh sẽ lấy chăn từ trong tủ cậu ra và ngủ dưới đất. Cậu định quay lại dặn anh là ngủ gần giường cậu cho đỡ lạnh. Nhưng khi vừa quay mặt lại sau lưng, cậu đã bất ngờ.
Lúc khi cậu quay mặt lại, anh đã nằm ngay sau lưng cậu. Anh dỡ chăn lên đắp lên người cho cả hai, tay anh nhanh chóng quàng qua người cậu. Anh kéo chiếc áo khoác dài mà anh đang mặc trên người qua cậu và ôm chặt cậu vào lòng. Anh đưa mặt mình kế sát ngay khuôn mặt đang đỏ hừng hực của cậu. Anh trợn hết cả hai mắt lên.
_ Thế này được chưa? Có đúng như Kim phu nhân làm không?
_ ....
Cậu im lặng và tim thì đập nhanh điên loạn. Cậu bối rối không dám quay qa nhìn anh. Vì chỉ cần nhích một chút qua thôi, đôi môi đỏ chót của cậu sẽ chạm dính vào đôi môi mỏng dánh kia của anh. Cậu khẽ run người.
_ Hae.... S...
_ shhhhh! _ Anh cắt ngang câu nói của cậu.
Anh nói thật nhỏ vào tai cậu.
_ Kim phu nhân tinh quái thật! Nằm im. Hết đêm nay thôi.
Cậu bắt đầu cảm thấy muốn khóc.
_ Hết... hết... đêm nay???!!! Tại... sao thế???
Anh kéo tai cậu lại gần miệng anh và nói thật nhỏ.
_ Có camera phân giải cao ở ngay trên đầu giường.
Cậu giật mình và khuôn mặt bắt đầu mếu máo. Anh quay mặt cậu qua nhìn anh. Anh tròn xoe hai mắt ra và vỗ nhẹ má cậu.
_ yah Yah! Không được khóc. Kim phu nhân mà biết Hae chọc Hyuk khóc thì chết thật đó. YAHHHH!!!!
_ Ưrm... Ưrm... _ Cậu mím chặt môi lại để không khóc thành tiếng.
Anh nhăn mặt.
_ Con trai gì mà dễ khóc vậy trời.
Nghe xong câu nói của anh, cậu bật môi ra và khóc nấc lên.
_ Hic... hic... hic...
Anh liếc mắt nhìn lên cái camera và sợ hãi.
_ Yah! Đừng... khóc mà...!!!
Cậu vẫn không nghe và cứ thút thít lên nức nở. Anh bối rối không biết làm sao để cậu nín khóc đây.
_ .....
............
Một lúc sau....
Anh nhăn mặt nhìn cậu, bặm chặt môi mình lại rồi bật ra giống như cậu. Không do dự, anh kéo mặt cậu lại gần và hôn thật sâu vào đôi môi đỏ rực đang khóc nấc lên của cậu.
Cậu bất ngờ, cực kì bất ngờ. Hai mắt cậu mở to ra nhìn anh. Tay cậu nắm chặt lấy chiếc áo anh đang mặc bên trong và tim thì lại đập điên loạn lần nữa.
Cậu lấy tay đẩy mạnh anh ra và tròn hết cả hai mắt nhìn anh. Anh cũng bất ngờ buông cậu ra. Hai ánh mắt nhìn nhau vẻ ngạc nhiên cực kì. Anh chợt lên tiếng.
_ Mùi sữa dâu! _ Và rồi tim anh đập loạn xạ không biết mình vừa nói gì.
Cậu đỏ ửng hai má lên và nín khóc.
_ ....
_ ....
....
......
"Tích tắc... tích tắc..."
10 phút trôi qua thật lẹ... Hai ánh mắt vẫn đăm đăm nhìn nhau một cách vô thức.
Anh đưa mắt nhìn xuống đôi môi vẫn đang đỏ ửng vì cái hôn của anh lúc nãy. Anh xích lại gần mặt cậu hơn và ép sát cậu vào tường. Cậu không cảm thấy sợ hãi nhưng bất giác người cậu run lên và co rúm lại.
Anh chợt càng không kìm chế được bản thân mình và tự hỏi bản thân tại sao lại như vậy? Cậu và anh cũng cùng là người đồng giới với nhau thôi mà, cũng đều là con trai nhưng tại sao anh lại cư xữ như thế với cậu???? Anh cũng không hiểu được bản thân anh muốn gì....
.....
Thấy anh tiến gần lại mặt mình, cậu lấy tay che miệng lại. Anh nhẹ nhàng cầm tay cậu kéo ra, thổi nhỏ với cậu.
_ Đừng bắt HAE phải làm những gì HAE đang muốn. Bản thân HAE bây giờ cũng chả biết HAE cần gì.
Cậu cau mày, mồ hôi tuôn xuống nhễ nhại.
_ Vậy.... tại sao không yêu HYUK, Hae... lại làm vậy???
Tim anh chợt đập bình lên khi nghe câu hỏi của cậu. Anh thở dài.
_ Không biết nữa....!!! Hyuk... có sức hút.
Cậu ngạc nhiên.
_ Sức hút?
_ Ừm...
_ Thế... còn cái cô gái nào đó... HAe nói chuyện qua điện thoại... có sức hút không?
Anh tròn hai mắt cá nhìn cậu. Cậu chuyển chủ đề một cách thật nhanh.
_ Cô gái nào đó???..... Ý Hyuk là... JESSICA?
Cậu gật đầu.
_ Đúg rồi. Tên cô gái đó đó. Jessica... Cô ấy... có sức hút không?
Anh phì cười.
_ Tất nhiên rồi. Jessica rất có sức hút. Jessica có thân hình rất đẹp và vừa vặn nữa. Rất được lòng của các cánh mày râu.
Cậu nhỏe miệng cười trừ.
_ Thế... tại sao... HAE không đi với cô gái đó? Mà lại ở đây... với một đứa con trai như Hyuk???
_ ..... _ Anh chợt im lặng với câu hỏi của cậu.
Cậu lại hỏi.
_ Sao không đi với cô ấy? Jessica ấy?
_ .....
_ HAE thíc cô ấy lắm hả?
_ .....
_ Nếu Hae thíc thì đâu cần Hae phải miễn cưỡng ở đây. Mà lúc đầu Hae qa đây làm gì, có phải mẹ Hyuk bắt Hae qa đúng không?
_ .... _ Anh vẫn im lặng.
_ Chắc chắn là thế rồi. Nhưng mà nếu Hae không thíc qua thì làm sao mà cứ ép bản thân thế. Chỉ cần Park phu nhân qua thôi cũng được mà.
_ .....
_ Ưm! Mà mẹ của Hyuk cũng kì... bắt ép Hae qa đây. Biết Hyuk bệnh vì chuyện buổi sáng dầm mưa đi học, tất cả do HAE nhưng mà cũng...
_ .......
_ Thôi thì... lỡ tối nay rồi. Hyuk cũng bệnh mệt lắm. Nhưng mà mẹ Hyuk có qá đáng với Hae thì cho Hyuk xin lỗi Hae và gia đình Park phu nhân. Hyuk...
Chưa kịp nói dứt câu, môi của cậu đã bị môi anh bấu thật chặt lấy rồi. Anh thở từng chữ vào nụ hôn sâu của cậu và anh.
_ Hae... mới... là người... phải.. xin lỗi.
Rồi anh hôn thật mạnh vào cậu.
Cậu lúc này không kháng cự lại và đẩy anh ra nữa. Cậu và anh cũng chả biết bản thân mình đang nghĩ gì. Chỉ mới hai ngày quen biết nhau thôi mà tại sao lại thành ra như thế này?
Nhìn cậu lúc này trong đầu anh đã nãy ra những suy nghĩ về những việc mình thường qua đêm với Jessica. Anh lúc này tự nhiên cảm thấy bản thân muốn làm điều đó với cậu? Anh đang suy nghĩ gì vậy?
Còn cậu, anh hôn cậu thì cậu chẳng muốn kháng cự lại là sao????
Còn mới ban sáng nói gét nhau nhưng tại sao bây giờ, cả hai lại chung trên một giường như thế NÀY????
Những cái suy nghĩ rối tung lên trong đầu anh và cậu và hai người không biết cái cảm giác trong người bây giờ là gì. Yêu hay là GHÉT???
~oOo~
Điều gì đến... cũng đã đến rồi...!!!
~oOo~
Thoảng một cơn gió nhẹ qua...
Tự hỏi lòng mình rằng...
Tôi... có yêu em không???
Thật rối tung để trả lời câu hỏi của chính bản thân đặt ra này....
Chỉ có thể đứng nhìn cơn gió bay phảng phất qua ấy..
Không cần phải do dự và rối bời nữa...
Chỉ cần đơn giản nắm mắt lại hít lấy bầu không khí đó...
Và mỉm cười rằng...
Tôi... sẽ yêu em (?!)
Thứ 2, ngày 24 - 10 - 2011
Lượt xem (3122)
xin lỗi mọi người... Chap 7 mới có Yaoi^^
~CHAP 6~
~Tối hôm đó... DongHae's house... 7.30~
"Bounce to you... bounce to you... neka..."
"Tít"
_ Alô! Park Jung Soo xin nghe ạ.
_ YAH!!!!! CÁI THẰNG DONGHAE NHÀ PARK PHU NHÂN ĐÃ LÀM GÌ CHO HYUKJAE CỦA TÔI BỆNH RA NÔNG NỔI THẾ NÀY VẬY? _ KIM phu nhân gọi cho Park phu nhân và hét thật to qa điên thoại.
Park phu nhân giật mình né xa tai ra khỏi chiếc điện thoại.
_ Sao... sao cơ??? HyukJae bệnh rồi á?
Kim phu nhân bực tức nói lớn.
_ Ừ! NÓ BỆNH RỒI NÀY! BẢO THẰNG HAE NHÀ BÀ QUA ĐÂY TÔI LÀM VIỆC VỚI NÓ. NHANH ĐI NÀO.
_ ừ ừ... được rồi. Tôi sẽ bảo nó qua nhanh. Chờ chút nhé.
_ LẸ ĐÓ! THẰG HAE MÀ KHÔNG QUA THÌ TÔI CẮT QUAN HỆ LÀM ĂN ĐấY NHÉ.
Park phu nhân lính quính lên khi nghe Kim phu nhân nói chữ "Cắt qan hệ làm ăn" qa điện thoại.
_ Ờ... ờ!!! Được rồi. Tôi sẽ bắt nó qua thật nhanh. Bà chờ tôi chút ha! _ Vừa dứt lời, Park phu nhân cúp cái rụp rồi chạy nhanh lên phòng kêu anh xuống.
Vừa bước được ba bốn bước cầu thang thì phu nhân chợt thấy anh thù lù đi xuống. Anh mặc trên người chiếc áo sơ mi trắng bên trong, quần jeans đen, ôm, đóng thùng lịch sự và bên ngoài là chiếc áo khoác nâu dài xuống ngang đùi anh.
Thấy anh ăn mặc lịch thiệp, đầu tóc vuốt dựng lên là phu nhân biết ngay anh lại đi vào BAR gặp mấy con vũ nữ của anh ở trong đó nữa rồi. Park phu nhân vờ hỏi anh.
_ Con đi đâu đấy?
Anh nhún vai một cái rồi trề mỏ.
_ Con đi chơi với lũ bạn. Sáng mai con sẽ về.
Park phu nhân nghiêm mặt lên nhìn anh.
_ Không được! Tối nay! Ngay bây giờ! Con phải đi với mẹ một việc.
_ SAO CƠ? _ Anh la toáng lên _ Đi với mẹ???
Park phu nhân gật đầu. Anh nhau mắt nhìn mẹ mình. Vẻ mặt cá con của anh đang dần hiện lên trước mặt Park phu nhân.
_ Không được đâu! Con phải đi có chuyện gấp mà. Hay là mẹ bảo ba đi chung với mẹ ấy. Ba đang rãnh đọc báo trong phòng mẹ kìa.
Park phu nhân cương quyết lắc đầu.
_ Không! Con phải đi với mẹ.
Anh la làng lên.
_ Không mà! Con không đi đâu~~~~!
Park phu nhân bực tức qát lớn.
_ Con phải đi với mẹ.
_ Nhưng mà mẹ....~~
_ KHÔNG LÀ KHÔNG! PHẢI ĐI VỚI MẸ.
Anh vùng vằng vẻ tức giận.
_ Nhưng mà đi đâu cơ chứ????
_ QA NHÀ LEE HYUK JAE! _ Mẹ anh không kìm chế được bản thân vá quát thật to.
Anh giật mình. Anh im lặng không dám nói thêm lời nào nữa rồi bỏ một mạch xuống phòng khách ngồi.
Park phu nhân nhìn anh lắc đầu rồi lấy lại bình tĩnh lên phòng thay đồ.
.....
~10 phút sau~
Park phu nhân từ trên lầu đi thật nhanh xuống với bộ đồ trắng thật đẹp và lịch sự. Xong xuôi tất cả, Park phu nhân lại gần anh và kéo tay anh đi thật nhanh ra ngoài.
_ Nhanh nào! Kẻo Kim phu nhân giận gia đình mình là không xong đâu con. _ park phu nhân nhìn anh.
Vẻ mặt của anh cáu bặt hẳn lên.
_ Giận cái gì mà giận chứ? Mình có làm gì đâu mà giận?
Park phu nhân quay lại đánh vào vai anh một cái rồi nhíu mày mắng anh.
_ Con làm cho thằng HyukJae nhà người ta sốt rồi kìa. Còn dám nói là con không làm gì hả?
Anh tròn mắt lên chối.
_ Cái gì mà con làm cho HyukJae bệnh là sao? Con đã làm gì đâu chớ? Sao lại đỗ lội một cách như vậy.
Park phu nhân thở dài.
_ Thì ai mà biết được. Kim phu nhân nói thế với mẹ đấy. Lỡ biết đâu được.... hồi tối hôm qa... con và HyukJae... "ug ug"... rồi thằng nhỏ bệnh thì sao? mẹ thấy như thế mà!
_ Ơ! _ Anh đỏ mặt cong môi lên _ "Ug...ug"????... Mẹ thật là... Yah! Mẹ lại nghĩ bậy rồi. Không có đâu!!!
_ Không có là sao được?!... Hồi sáng nay mẹ rõ ràng đã thấy hai đứa không quầ...
Anh lấy tay bịt miệng Park phu nhân lại. Cắt quãng đi câu nói của phu nhân. Anh gật gật.
_ Ah...Ah! được rồi. Không nói nữa. Đi đi! _ Rồi kéo tay Park phu nhân đi thật nhanh ra xe.
..... ~Trên xe~....
"Tít tít tít... tít.. tít tít..." _ Tay anh đang cầm chiếc Iphone4S bấm lia lịa.
Tranh thủ trên đường đến nhà cậu, anh lại nhắn tin cho cô ả Jessica. Thấy anh chăm chú vào cái điện thoại rồi bấm liên tục, Park phu nhân liền ghé mắt qua xem anh đang làm gì.
Nhân lúc anh không để ý, Park phu nhân giật ngay cái điện thoại trên tay anh về phía mình. Anh giật mình và nhào lên người phu nhân lấy lại điện thoại. Park phu cố tình nhét cái điện thoại của anh vào áo mình và nói lớn.
_ Con tránh ra. Để mẹ đọc xem con đang nhắn tin cái gì.
Anh lập tức sợ hãi và dành cho bằng được chiếc điện thoại lại.
_ Không... không được! Mẹ không được đọc. Trả lại đây cho con.
_ Không đời nào. _ Hai mẹ con tranh nhau cái điện thoại và la hét om sòm trong xe.
_ Mẹ trả đây! Mẹ không được đọc.
_ KHÔNG TRẢ! ĐỂ MẸ ĐỌC XONG ĐI RỒI TRẢ.
_ ĐÃ BẢO LÀ KHÔNG ĐƯỢC MÀ.
_ KHÔNG ĐƯỢC CÁI GÌ MÀ KHÔNG ĐƯỢC. CON TRÁNH RA.
_ AISHHH MẸ NÀY! MẸ CÓ TRẢ CON NHANH KHÔNG NÀO?
_ KHÔNG TRẢ.
_ MẸ THẬT LÀ... TRẢ LẠI CHO CON CÁI ĐIỆN THOẠI!!!! COI NHƯ CON XIN MẸ ĐÓ.
_ MỆT MỆT! KHÔNG XIN XỎ GÌ HẾT. TRÁNH RA.
_ ĐI MÀ MẸ.....~~~ ĐƯA CHO CON.
_ KHÔNG LÀ KHÔNG! ĐỂ MẸ ĐỌC ĐÃ. BỘ CON DẤU CÁI GÌ HAY SAO MÀ KHÔNG CHO MẸ ĐỌC ĐƯỢC?
_ THẬT SỰ LÀ KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC MÀ...~~~~
_ AISH CÁI THẰNG NÀY... TRÁNH RA COI....
Vừa nói dứt câu, khuỷa tay của Park phu nhân đang cầm chiếc điện thoại dơ cao lên ấn trúng ngay nút mở cửa sổ trên xe và lỡ tay... Park phu nhân đã phăng ngay chiếc điện thoại anh ra ngoài đường.
_ ..... Ôi.... Chúa.... ơ...i~!!! _ Anh trố tròn con mắt và chết trân lên với cái tay của Park phu nhân vừa vứt chiếc điện thoại của mình.
ShinDong ngồi lái xe đằng trước nhìn qua gương chiếu hậu và há hốc mồm ra kinh ngạc. Park phu nhân cũng không thể tin được...
Cái điện thoại Iphone4S mắc tiền mà anh vừa mua tháng trước nay đã nằm trọn gói "vô gia cư" trên đường.... là do chính phu nhân làm.
_ .....
_ ........
Bầu không khí đột nhiên im lặng.
.....
........
Bỗng...
_ Ư.... Ưr.... _ Khuôn mặt anh nhìn mẹ mình và bắt đều mếu máo.
Cái khuôn mặt cá con của anh đang hiện lên ngày một rõ. Hai con mắt đỏ hoe, cái miệng thì mếu xìu xuống và chu lên.
_ M... mẹ.... mẹ.... điện... thoại.... củ...a...co...n....~~~~~
Và đột nhiên, anh oà khóc lên như một đứa con nít vừa bị dựt kẹo. Mẹ anh hối hả nhào tới ôm anh vào lòng và dỗ anh nín.
Một Lee thiếu gia đẹp trai, phong độ, lịch lãm và lạnh lùng nay tự dưng lại oà khóc lên như đứa trẻ vì cái điện thoại của mình vừa bị mẹ vô tình vứt phăng ra ngoài đường.
Anh gào lên nức nở.
_ Mẹ~~~~~...... Mẹ có biết là.... con đã dành biết bao nhiêu tiền.... để tự mua cái điện thoại.... IPHONE4S đó không.... hả???~~~~~~... Ahhhh~~~~~ Mẹ... đền con đi~~~~~.....
Park phu nhân vỗ nhẹ vào lưng anh. Khuôn mặt của Park phu nhân đột nhiên thay đổi một cách buồn cười rất khó tả. Park phu nhân nhẹ nhàng xoa lỗi.
_ Ahhhh! Ahhhh!!! Được rồi được rồi...!!! Mẹ xin lỗi... Mẹ sẽ đền. Mẹ sẽ đền.... Mà cũng tại con ai bảo không cho mẹ đọc làm gì... mẹ lỡ mà!
Anh lại gào lên một lần nữa.
_ TẠI CON CÁI GÌ MÀ TẠI CON... TẠI MẸ CHỨ BỘ~~~.....
Park phu nhân giật cả mình vì tiếng gào của anh. Park phu nhân gật gật.
_ ờ ờ! Tại mẹ tại mẹ! Mẹ sẽ mua cái khác cho con ha! Giờ nín đi nào.
Anh lập tức buông đầu mình ra khỏi ngực của Park phu nhân. Anh quay đi chỗ khác vẻ giận dữ. Mẹ anh nhìn anh rồi cười.
_ Con trai ai lại khóc lóc đúng không nà?
Anh liếc mắt nhìn Park phu nhân, anh cong môi lên dỗi.
_ Xí! _ Rồi quay đi nhìn chỗ khác.
ShinDong lái nghe ngồi phía trước bụm miệng cười khúc khích khiến anh rất khó chịu. Thấy thái độ của anh, ShinDong không dám cười nữa và tập trung vào lái xe.
......
15 phút sau
~HyukJae's house~
"Két" _ Xe của Park phu nhân dừng lại ngay trước cửa nhà cậu. Park phu nhân kéo tay cậu xuống xe. Cậu quay lại dặn ShinDong tối nay đón cậu và mẹ đúng giờ. Vừa dứt câu, ShinDong phóng xe chạy vèo về nhà.
Từ trong nhà nghe tiếng xe vang lên, Đĩnh đại phu nhân KIM HEE CHUL liền chạy hối hả ra đón anh và mẹ anh vào.
Vào tới phòng khách, vừa định đặt mông xuống ghế ngồi thì anh và Park phu nhân bị Kim phu nhân kéo tay lôi một mạch vào phòng cậu.
Bước vào phòng cậu một bước, anh thật choáng với căn phòng chỉ toàn màu xanh chuối và hình con khỉ. Ở đâu cũng thấy khỉ, ở đâu cũng thấy chuối. Anh nhìn xung quanh một cách ngạc nhiên.
"Yah! Cái cậu này yêu khỉ hâm mộ chuối đến thế sao? Vô cái phòng cứ tưởng như cái sở thú khỉ không bằng. Hên là không có đười ươi, thấy khỉ thế thôi lần sau đủ khỏi tốn tiền đi sở thú nhìn khỉ nữa rồi. Gì đâu mà toàn khỉ với chuối không!ỚN!"
Cái suy nghĩ nực cười đó của anh nãy lên khi lần đầu nhìn thấy căn phòng của cậu.
Bất chợt, Kim phu nhân lấy tay đánh anh một cái khiến anh giật cả mình. Kim phu nhân la làng lên.
_ YAH! CÁI THẰNG CON RỂ NÀY! MUỐN CHẾT HỞ? MI LÀM CÁI GÌ VỚI HYUKJAE NHÀ BÁC THẾ ĐỂ RỒI NÓ BỆNH ĐẾN SỐT THẾ NÀY?
Anh chớp mắt lia lịa nhìn Kim phu nhân. Anh xua tay chối lại.
_ Con... con có làm gì đâu... Thật sự là con không làm gì hết mà.
Kim phu nhân lấy tay chỉ vào mặt anh.
_ Có thật là không làm không????? NÓI MAU!
Anh hoảng sợ và lắp bắp.
_ Dạ... dạ....
Anh tự nhiên sựt nhớ đến lúc sáng mình có bỏ cậu ở giữa đường và trời mưa tầm tã khiến cậu phải chạy bộ một mạch đến trường.
Kim phu nhân thấy anh đực mặt ra là biết đã có chuyện. Phu nhân lấy tay nắm cổ áo anh lên. Anh hoảng hốt vô cùng.
_ CÓ không? CÓ đúng không?
_ Dạ... dạ... dạ có.
_ NÓI MAU!
_ Dạ... tại sáng nay... cháu dỗi HyukJae nên bỏ cậu ấy giữa đường đến trường. Mà lúc đó trời đột nhiên mưa lớn nữa nên hình như... cậu ấy tự chạy bộ đến trường thì phải ạ...
Kim phu nhân hét lên.
_ CÁI GÌ? BỎ NÓ GIỮA TRỜI MƯA TỰ ĐẾN TRƯỜNG Á????
Anh mếu máo hoảng sợ.
_ D... dạ... phải!!!!
Kim phu nhân đưa tay lên đánh doạ anh.
_ Muốn chết hả thằng nhóc này???
Park phu nhân chạy lại níu Kim phu nhân.
_ Phu nhân... phu nhân bình tĩnh. Có gì chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé. _ Rồi quay qa nhìn anh _ Con ở lại canh chừng HyukJae cho Kim phu nhân chút ha! Mẹ và Kim phu nhân cần nói chuyện.
Anh cúi đầu xuống với vẻ mặt cá con.
_ Dạ!
Kim phu nhân thấy bộ mặt đó của anh, Kim phu nhân liền thở dài và đánh nhẹ vai anh một cái.
_ Cái thằng này!
Anh tới tấp xin lỗi Kim phu nhân. Kim phu nhân bỏ qa rồi kéo tay Park phu nhân ra ngoài phòng khách nói chuyện.
"Rầm" _ Tiếng cửa phòng của cậu đóng nhẹ lại.
Bây giờ..
Trong phòng chỉ còn lại anh và cậu đang sốt cao nằm trên giường.
Anh từ từ đi lại gần đầu giường cậu. Anh ngồi xuống giường và đưa tay lên trán cậu. Anh thốt lên.
_ Ô!!! Sao mà nóng thế này? _ Rồi lập tức rút tay ra khỏi trán cậu.
Anh ngồi nhìn cậu và im lặng....
Và...
... Cứ thế....
..... "tic toc... tic toc... tic toc...."
... thời gian nhanh chóng trôi...
_ Hơissssss _ Anh ngáp dài ra buồn ngủ.
Đã 30 phút trôi qa...
Anh cứ ngồi im trên đầu giường của cậu và ngáp ngắn ngáp dài. Đôi mắt anh đã sụp sụp xuống vẻ buồn ngủ không ngừng.
Anh lại nhìn xuống cậu... Thấy cậu đang nằm ngủ mê mệt, anh liền nhẹ nhẹ đẩy người cậu xích qa một chút. Anh buồn ngủ quá rồi và chả quan tâm gì nữa. Anh nằm phịch xuống ngay bên cạnh cậu. Anh đẩy đầu cậu xích qa hơn giữa gối một xíu nữa rồi kê đầu mình ngay bên cạnh cậu.
Vừa nằm xuống, anh nhắm tịt ngay hai con mắt đang buồn ngủ tột cùng kia của mình lại và ngủ thật say.
~9.00 p.m~
Park phu nhân và Kim phu nhân đã nói chuyện với nhau xong xuôi và cả hai bên đã hoà sự cố.
Thấy đã trễ giờ, Park phu nhân xin phép vào gọi anh ra rồi về nhà. Kim phu nhân và Park phu nhân vui vẻ đi lên phòng của cậu.
...
Đang cười nói om sòm...
Thì vừa mở cửa phòng ra, Park phu nhân và Kim phu nhân bỗng im bặt đi khi nhìn thấy cảnh: Anh đang nằm trên giường ngủ cùng với cậu không biết gì.
Park phu nhân và Kim phu nhân khẽ cười. Park phu nhân lại gần chiếc giường nơi anh và cậu đang nằm. Park phu nhân khẽ lấy chăn đắp lên người cho cả hai. Xong xuôi rồi, Park phu nhân và Kim phu nhân đi ra ngoài.
Tới trước cổng, Park phu nhân nhờ vả Kim phu nhân.
_ Kim phu nhân à! Tối nay phiền phu nhân cho thằng Hae nhà tôi ngủ lại nhà bác một đêm ạ.
Kim phu nhân phẩy tay.
_ Không sao không sao! Phiền hà gì! Tôi lại càng thíc thấy hai đứa như thế đấy. Thế nào sáng mai hai đứa cũng .... cho coi! Tôi nói có đúng không? Park phu nhân?
Đột nhiên cả hai người cùng cười ha hả lên vì câu nói đùa của Kim phu nhân.
Xe của nhà anh đã tới. Park phu nhân lễ phép cúi đầu chào Kim phu nhân rồi nhanh chóng lên xe về nhà. Kim phu nhân đứng mỉm cười hiền hậu tiễn khách.
Chủ nhật, ngày 16 - 10 - 2011
Lượt xem (3223)
~CHAP 5~
~Sáng hôm sau... Donghae's house... 7.30 am~
_ DongHae! Dậy đi học nào con!
Park phu nhân gõ cửa bảo anh thức dậy chuẩn bị đi học.
_ DongHae! Dậy đi nào! _ Park phu nhân gọi anh mà không một lời nào đáp lại.
Thấy cửa phòng còn mở, Park phu nhân liền vặn khoá mở cửa ra.
Vừa bước vào phòng được vài bước. Phu nhân la lên vì cảnh tượng trước mắt mình.
Anh nằm đè lên cậu, bàn tay của cả hai nắm chặt lại nhau, mền mùng quần áo thì nằm lê dưới đất và trên người anh với cậu không có gì ngoài chiếc boxer của cả hai.
_ Ôi Chúa ơi! _ Park phu nhân la toáng lên khiến anh giật mình.
Anh dụi đầu vào vai cậu rồi ngóc lên. Nhìn ra phía cửa thấy mẹ mình đang đứng, anh toáng giật mình và mở to hai mắt nhìn park phu nhân.
_ M...mẹ???
Mặt anh đỏ bừng lên. Còn Park phu nhân thì cứ đứng chết trơ ra đó nhìn anh và cậu trên chiếc giường ấy. Anh lật đật lấy mền đắp kín lên tới đầu để không cho mẹ nhìn thấy.
_ M...mẹ! Mẹ đi ra ngoài đi! _ Anh lắp bắp.
Park phu nhân sựt tỉnh rồi gật đầu vài ba cái.
_ À! Ừ ư!... 2 đứa.... mau nhanh chóng dậy đi học đi! 7.30 rồi đó.
_ Vâng! _ Anh nói nhỏ.
Park phu nhân liền quay lưng lại đóng cửa phòng và đi ra ngoài. Anh thở phù một cái.
Anh nhìn cậu rồi ghé vào tai cậu thổi nhỏ.
_ HyukJae! Dậy đi!
_ ....
_ HyukJae! Dậy mau đi! Còn đi học nữa.
_ .... Ưrrrr... _ Cậu bắt đầu nhíu mày và phồng mỏ lên _ Ngủ chút nữa thôi màaaa~~~~.
Anh nhăn mặt.
_ Không được. Trễ giờ học sao? 7.30 rồi kìa.
_ Hông! _ Cậu chu mỏ lên phản đối anh.
_ Hưmmmm....~ _ Anh thở dài nhăn mặt nhìn cậu _ Vậy thì tôi dậy trước nhá! Cứ nằm đó mà nướng cho trễ luôn đi.
Rồi anh ngồi dậy và đi một mạch vào buồng tắm sửa soạn.
"rầm" _ Cửa buồng tắm vừa khẽ đóng lại.
_....
Cậu từ từ mở mắt ra. Cậu nhìn xung quanh căn phòng, cậu khẽ đưa bàn tay của mình lên và chau mày nhìn nó.
"Bàn tay của mình... Đúg rồi.... Tối qa, anh ta đã nắm bàn tay này suốt đêm và không buông đi một chút nào. Tại sao lại vậy?... Anh ta đâu có yêu mình? Đâu có cần gì đến mình mà tại sao lại làm chuyện đó với mình đêm qa?... Và ngay cả mình cũng vậy. Cảm giác sợ hãi ban đầu biến mất và thay vào đó là cảm giác thật khác, thật lạ mà trước giờ mình chưa từng được có là sao nhỉ?... Bàn tay anh ta nắm chặt lấy mình... và mình cũng vậy. Bản thân mình thừa rõ rằng không hề yêu anh ta một chút nào nhưng mà.... tại sao vậy, Lee Hyuk Jae?"
_ ......
Cậu im lặng khép nhẹ bàn tay vào lòng mình rồi nhắm mắt lại....
"tic... toc"
"tic... toc"
"tic... toc" _ Chiếc đồng hồ ngay trên đầu giường anh cứ kêu từg giây từng khắc một thật chậm rãi.
....
_ ....
10 phút trôi qa.
"Boara Mr.Simple simple simple kưtê..." _ Anh vội chạy ra khỏi buồng tắm và bắt ngay máy điện thoại đang reo inh ỏi kia phía trên bàn học của mình.
"Tít"
_ Anh nghe nè! _ Giọng anh vui vẻ và hớn hở.
_ Oppa~~~~~! _ Lại là cái giọng nhão nhoẹt tối qua bên điện thoại vang lên, là cô ả, JESSICA.
_ Oppa nghe nè! Có gì không đó? Sao sáng mà gọi cho oppa sớm vậy? Nhớ oppa à?
Cô ả choé lên.
_ Hihihi!!! Oppa đoán đúng rồi. Tối qua giờ em nhớ oppa chết đi được. Lại còn buồn nữa chứ!
Anh phì cười.
_ Sao lại buồn hả cục cưng của anh?
_ Thì... oppa không đến với em. Đêm nào oppa cũg đến hết mà tối qa oppa lại không đến. Em buồn lắm chứ bộ. Tối ngủ một mình lạnh lẽo chết đi được. _ Jess ra giọng nhõng nhẽo với anh.
_ Thôi được rồi! Tối nay oppa sẽ đến với em nhé?! Chịu không? _ anh cười thật tươi.
_ Vâng! Được ạ. Hihi! Thôi em chào oppa nhé. Bye!
_ Ừ! Oppa cũng chào em.
_ Hihihi! Em yêu Oppa nhiều nè. Moa!
Anh cười lớn.
_ Haha! Oppa cũng yêu em. bye!
Vừa dứt câu cô ả cúp máy cái rụp. Anh tí tởn cười vẻ hạnh phúc ra mặt.
Anh đâu hề biết rằng, ngay sát bên cạnh anh có một con người đang nằm đó và nghe hết tất cả những gì anh và cô ả nói qua điện thoại.
Lòng cậu bất giác nhói lên một cảm giác rất khó chịu. Cậu nhíu mày lại rồi mở mắt ra ngồi dậy. Cậu đưa mắt nhìn anh và anh cũng.. nhìn cậu. Cậu lơ khuôn mặt anh đi và đứng dậy đi vào buồng tắm thay đồ. Anh vẫn bình tĩnh và như không biết chuyện gì đang xãy ra.
... Và cũng đúng thôi, hai người không yêu, không quen, không biết nhau chỉ ngủ chung với nhau trên giường một đêm rồi sáng hôm sau thức dậy vẫn i như cũ. Không có gì thay đổi cả thì làm sao có chuyện gì xãy ra được?!
~oOo~
Thật là... lòng người rất khó đoán!!!
~oOo~
~Trong xe khi đến trường~
"I wanna love you... I can't live without you...."
Anh đang mân mê bản nhạc cùng với chiếc điện thoại trên tay. Anh hát theo từng nhịp từng lời một của bài hát một cách trôi chảy. Cậu quay sang bên cạnh nhìn anh một cách chăm chú.
Anh đột nhiên cũng quay qua nhìn cậu và chợt anh ngừng hát. Anh hắng dọng.
_ Hem! Nè! Làm gì mà... nhìn dữ vậy? Bộ... hát dỡ lắm hả?
Mặt anh từ từ đỏ lên vì thấy cậu cứ chăm chăm nhìn vào anh.
Cậu sựt giật mình rồi nói nhỏ.
_ Dở ẹc! Dở kinh khủg!
Rồi cậu lườm anh và quay qua nhìn ra phía ngoài cửa xe. Anh nhăn mặt và cong môi nhìn cậu vẻ rất khó chịu.
_ Xì...! Đồ thấy ghét.
Anh cũng lườm cậu một cái rồi quay ra nhìn phía ngoài cửa xe.
Ngồi im một hồi... Cậu khó chịu và la lên.
_ Yah! ANH MỚI LÀ ĐỒ ĐÁNG GÉT ĐÓ.
Anh giật thót mình ôm ngực.
_ Ôi... ôi trời. Làm giật cả mình. Cái cậu này....! TÔI ĐÁNG GÉT CHỖ NÀO CHỨ?
Cậu cắn môi nhìn anh hậm hực.
_ THÌ TẠI TỐI QUA ĐÓ! CHẲG PHẢI ANH ĐÃ ĐÈ TÔI XUỐNG GIƯỜNG CỦA ANH, CỞI HẾT ĐỒ TÔI RA RỒI BẮT TÔI NGỦ VỚI ANH CẢ ĐÊM CÒN GÌ?
Anh mở to mắt và há hốc mồm nhìn cậu. Anh chỉ thẳg vào mặt cậu.
_ NÀY! CẬU HẾT CHUYỆN NÓI RỒI HAY SAO MÀ LÔI CÁI CHUYỆN ĐÓ RA NÓI THẾ. TÔI ĐÂU CÓ CỐ TÌNH LÀM VẬY!
Cậu tròn mắt nhìn anh.
_ CÁI GÌ? KHÔNG CỐ TÌNH LÀM VẬY?... ÔI... ÔI TRỜI... THẬT LÀ! KHÔNG CỐ TÌNH LÀM THẾ VẬY ANH BỊ ĐIÊN À?
_ SAO CƠ? CẬU NÓI TÔI ĐIÊN? _ Anh quát thật lớn.
Cậu bực bội hét vào mặt anh.
_ ĐÚG ĐÓ. ANH LÀ THẰNG ĐIÊN. CÓ AI MÀ BỊ ÉP BUỘC LÀM MẤY CÁI
CHUYỆN NHƯ THẾ KHÔNG MÀ BẢO LÀ ANH ĐÂU CÓ CỐ TÌNH LÀM VẬY? BỘ TÂM LÍ HAY THẦN KINH ANH CÓ VẤN ĐỀ NẶNG LẮM À? BỘ ANH NÓI RA MÀ ANH KHÔNG BIẾT SUY NGHĨ SAO? NÓI THẾ MÀ CŨNG NÓI ĐƯỢC HẢ? ANH CÓ ĐẦU ÓC KHÔNG HẢ, LEE DONG HAE?
Mắt chữ A, mồm chữ O anh nhìn cậu.
_ Ôi trời trời trời!!!!!!!... Cậu vừa... nói cái gì đó hả? Nói lại nghe xem?????????
Anh trợn hết hai mắt lên nhìn đăm ngay vào mặt cậu. Chân tay cậu run lẩy bẩy vừa vì sợ và vừa vì tức.
_ ..... _ Cậu im lặng nhìn anh.
Anh không kìm chế nổi bản thân và hét lớn lên trong xe.
_ CÓ DÁM NÓI LẠI NHỮNG LỜI VỪA NÓI KHÔNG? CÓ DÁM KHÔNG????
_ .....
_ AISHHHH! ĐÚNG LÀ ĐỒ ĐÁNG GHÉT. TẠI SAO TÔI LẠI NGỦ VỚI CẬU MỘT ĐÊM THẾ KHÔNG BIẾT? THỨ NHƯ CẬU CHẢ ĐÁNG ĐỂ TÔI PHẢI ĐỤNG ĐẾN NỮA LÀ..... CẬU LÀ CÁI THỨ ĐÁNG GHÉT NHẤT ĐỜI NÀY. CẬU CÒN DÁM LÊN MẶT VỚI TÔI NỮA HẢ? CẬU ĐÚG LÀ KHÔNG BIẾT TRÊN DƯỚI GÌ HẾT!!!
_ .......
_ SHINDONG! DỪNG XE NHANH LÊN. _ Anh quát lên ra lệnh cho ShinDong.
_ Vâng! _ ShinDong cho dừng xe lại ngay giữa đường.
Anh liếc mắt nhìn cậu.
_ Đi ra! đi ra khỏi xe! MAU ĐI!
Cậu nhìn anh hoảng hốt. Mắt cậu đầy ứa nước mắt và đỏ hoe.
_ Thiếu gia...! _ ShinDong ngăn cản anh lại.
Anh lạnh tanh không thèm quan tâm tới ai nói gì cả.
_ Im đi! _ Anh hắng giọng xuống bảo ShinDong.
Con người thật của anh đang dần hiện rõ lên trước mặt cậu. Một con người lạnh tanh, đáng sợ và hung bạo vô cùng. Chỉ vì một phút bốc đồng mà anh đuổi cậu phải xuống xe. Quát nặng cậu khiến cho cậu thực sự rất sợ hãi. Anh dường như không quan tâm gì cả mà chỉ làm theo những gì mình nghĩ.
_ ....
Cậu sợ hãi, chân tay run cầm cập, đôi mắt ứ nước đỏ hoe lên. Cậu từ từ mở cửa xe và bước ra ngoài. Anh nói lớn cho cậu đủ nghe.
_ Tự đi học, tự về nhà. Không ai đón cậu đâu. Tối nay nhà ai người đó về, coi như tôi và cậu đã hoàn thành kế hoạch. Tôi nạt cậu, mắg chửi cậu. Cậu đã ghét tôi. Thế là xong! Mọi thứ chấm dứt nhé. Chào cậu!
Vừa dứt câu anh ra lệnh cho ShinDong chạy xe đi, để cậu bơ vơ một mình đứng đó tự đến trường. Quãng đường từ chỗ cậu đứng tới trường còn rất khá xa, cậu phải tự mình đi bộ đến.
"Xẹt xẹt" _ Bất chợt trời bắt đầu sấm và chuẩn bị có mưa.
Cậu vẫn đứng giữa đường không một xe qua lại đó. Nước mắt cậu bắt đầu tuôn ra và cậu đứng khóc như một đứa con nít.
.....
1 giọt...
2 giọt...
3 giọt...
Và bỗng nhiên, thật nhiều giọt mưa rớt xuống khuôn mặt trắng như sứ của cậu hoà vào nước mắt cậu đang khóc.
"Àooooo...."
....
Trời...
... đã bắt đầu có ... MƯA!
Cậu vừa khóc vừa lay hoay tìm chỗ để núp. Cậu nhìn xung quanh hai bên con đường trống vắng, cậu tìm mãi không thấy chỗ để núp. Mưa thấm xuống ướt áo cậu. Cậu không còn cách nào khác liền vội vã đội mưa chạy một mạch trên đoạn đường xa đến trường. Nước mắt cậu cứ không ngừng tuôn rơi xối xả.
"Lee Dong Haeeeee!!! Anh thật là không có nhân tính mà~~~"
~Trong xe của anh~
_ Thiếu gia à! Anh làm vậy có quá đáng với HyukJae qá không? _ Shindong lên tiếng.
Anh thở dài.
_ Không!
ShinDong tặc lưỡi.
_ Vậy... thế sao tối qa anh lại ngủ với cậu ta?
Anh lắc đầu.
_ Tôi cũng khống biết nữa.
ShinDong cau mày.
_ Không biết? Thiếu gia ngủ với cậu ấy rồi bảo là không biết sao?
Anh lơ đi câu hỏi của ShinDong và nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Thật tình cũng không hiểu vì sao mình lại ngủ với cái con người đáng ghét ấy được nữa? Có yêu cậu ta đâu? Cậu ta cũng đâu có yêu mình? Mà tại sao mình lại không kìm chế được bản thân? Cậu ta cũng như mấy đứa khác thôi mà. Tại sao vậy? Trái tim của mình trước giờ chả quan tâm đến ai ngoại trừ Jessica thôi, nhưg bây giờ lại khác. Mình bắt đầu có cảm giác với cậu HyukJae này là sao nhỉ?... Mà cậu ta cũng lạ, tại sao lại không kháng cự ngay lúc đó mà chỉ đến mới bây mới bắt đầu la hét om sòm lên?! Cậu ta... có vấn đề chăng?... Thật là khó hiểu!"
CHAP này chán T.T CHAP sau YAOI típ :D
Thứ 5, ngày 13 - 10 - 2011
Lượt xem (3064)
[MA]An arranged... (10)