Xuân về...

Chuyên mục: Thơ ≈

Love Is All The Same...

           

Đừng khóc nữa...
Cũng đừng buồn nữa...
Tình yêu vẫn luôn là như vậy mà...
Càng cho di nhiều yêu thương hơn...
Thì sẽ chỉ nhận lại nhiều dớn đau mà thôi...
Phải có tổn thương thì mới dúng là tình yêu. 

Hãy gạt đi nhũng hạt nước mắt kia...Và khẽ nở nụ cười...
Ngay cả khi tình yêu khiến bạn rơi lệ...
Chỉ cần bạn từng yêu 1 cách chân thành...
Và chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc...
Chỉ cần vậy là đủ rồi...

1 khi đã rơi lệ thì tức là bạn đã yêu thật lòng rồi
Dù cho có cố gắng đến đâu
Thì bạn cũng không thể xóa nhòa đi hình bóng ấy đâu
Nếu nhớ người ấy, hãy hét thật to tên họ
Nếu cảm thấy cô đơn, hãy khép chặt đôi mắt lại
Khi bạn thấy nhớ ai đó và muốn ôm họ trong vòng tay
Khi con tim bạn cứ mãi thổn thức
Hãy cứ làm theo những gì mà mình muốn
Làm theo những gì mà trái tim mách bảo ...

Đừng cố quên đi hình bóng ấy...
Cũng đừng cố xóa đi những kí ức ấy...
Vì nó sẽ chỉ càng khiến bạn đau khổ hơn mà thôi...
Khi bạn khát khao yêu thương của ai đó...
Khi bạn cứ mãi nghĩ về họ...
Thì hãy cứ mong chờ mà thôi...

Dù cho bạn không cố kiếm tìm nửa kia của trái tim mình...
Thì 1 ngày nào dó tình yêu cũng sẽ tự tìm đến bên bạn thôi...
Nhưng nến như đó là 1 người không dành cho bạn...
Thì dù có cố gắng níu kéo thế nào đi nữa...
Kết cục vẫn sẽ chỉ là chia ly mà thôi...
Đừng đắm chìm trong tuyệt vọng nữa...
Cũng đừng tự giam mình trong nỗi cô đơn nữa...
Tình yêu vẫn luôn là như vậy mà...
Giống như bông hoa kia cứ đâm chì nảy lộc...
Để rồi 1 ngày nào đó tàn phai theo năm tháng...
Thời gian chính là liều thuốc chữa lành mọi vết thương...

Dù bạn có mong mỏi người đó đến đâu
Dù bạn nhớ họ nhường nào chăng nữa
Thì khi thời gian trôi qua, bạn cũng sẽ dần quên đi thôi
Người có duyên thì sẽ về lại bên nhau
Còn nếu không thì cũng chỉ như bao người dưng ngược lối
Tình yêu là như vậy đấy
Chia ly là như vậy đấy....

HN, 10-07-2012

Punzy

Thứ 3, ngày 10 - 07 - 2012

Lượt xem (407)

 
 
Quê hương - Giang Nam

Thưở còn thơ ngày hai buổi đến trường

Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ

"Ai bảo chăn trâu là khổ"

Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

 

Những ngày trốn học

Đuổi bướm cầu ao

Mẹ bắt được..

Chưa đánh roi nào đã khóc!

Có cô bé nhà bên

Nhìn tôi cười khúc khích...
 

 

 

Cách mạng bùng lên

Rồi kháng chiến trường kỳ

Quê tôi đầy bóng giặc

Từ biệt mẹ, tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)

Cũng vào du kích

Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích

Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)


Giữa cuộc hành quân không nói được một lời

Đơn vị đi qua, tôi ngoái đầu nhìn lại

Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi...

Hòa bình tôi trở về đây

Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày

Lại gặp em

Thẹn thùng nép sau cánh cửa

Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ

Chuyện chồng con (khó nói lắm anh ơi!)

 

Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi

Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em

Không tin được dù đó là sự thật

Giặc bắn em rồi, quăng mất xác

Chỉ vì em là du kích, em ơi!

 

Đau xé lòng anh, chết nửa con người

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm

Có những ngày trốn học bị đòn, roi

Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất

Có một phần xương thịt của em tôi.

                                                           ♥♥♥

Hôm trước dọn dẹp giá sách, ML phát hiện bài thơ này trong tủ. Đọc xong mà thấy cảm động quá...

Thứ 3, ngày 15 - 05 - 2012

Lượt xem (428)